Chào mừng quý vị đến với website của Nguyễn Hương

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

Dịch trang web này sang các ngôn ngữ khác.

Hướng về Biển Đông

Những bài thơ

Sinh Hoàng Những bài thơ tôi đã từng được đọc Ngăn ngắn thôi nhưng ý nghĩa tuyệt vời! Cô đọng tâm tư trang trải với đời Những trăn trở buồn, vui cuộc sống. Những bài thơ chứa đầy năng lượng Như phong ba thác lũ sóng cồn Thành sức mạnh dời non lấp biển Ngăn quân thù xâm lấn biên cương. Những vần thơ nặng nghĩa yêu thương Người vợ,...

Bóng người trên sân ga

Nguyễn Bính Những cuộc chia lìa khởi từ đây Cây đàn sum họp đứt tuôn dây Những lời bèo bọt, thân đơn chiếc Lần lượt theo nhau suốt tháng ngày Có lần tôi thấy hai cô bé Sát má vào nhau khóc sụt sùi Hai bóng chung lưng thành một bóng - Đường về nhà chị chắc xa xôi Có lần tôi thấy một người yêu Tiễn một người yêu một buổi chiều Ở một ga nào xa...

Trả lời bạn: Thơ là gì.

TG? Thơ là một núi ngôn từ, Tư duy sắp đặt, i tờ, dọc ngang. Thơ là âm hưởng cao sang, Ai yêu thì khoái, ai gàn thì chê... Thơ là một thứ bùa mê, Dính vào đâm nghiện, khó bề thoát ra. Thơ là một thứ tà ma, Sớm hôm ám ảnh mấy nhà dở hơi... Thơ là một thú chơi vui, Có thời cũng được, không thời - chẳng sao....

Dòng sông thao thức

Phúc Toản Giữa một vùng bờ bãi phì nhiêu Có dòng sông vặn mình ra biển Mấy ngàn năm thăng trầm thiên biến Dẫu vơi đầy, vẫn nguyên sắc phù sa… Ơi dòng sông sóng đỏ quê ta Mơ ước suốt một đời thao thức Bên lở thì nhiều, bên bồi thì ít Bờ xa vời, mây trắng vẫn lang thang… Mùa nước dâng thoi thóp vạt cải vàng Càng thương vị mặn mòi ruột đất Biết bù lại những gì đã mất Chảy âm thầm gom nhặt tình yêu…...

Thăm đền thờ Chu Văn An

Thanh Phương & Vân Anh Ở tận miền quê lũ ngập tràn, Về thăm cổ tự Chu Văn An. Trời cao, núi thẳm thông dào dạt. Đất rộng, hồ xanh gió ngút ngàn. Đức sáng ươm tài năng xã tắc. Tâm thành luyện trí thức giang san. Lời thầy để lại răn nhà giáo: Phải nhớ Công bằng, chớ dối gian....

Thần nỏ

Viễn Phương Đàn chim lạc bay vào thiên niên kỷ Trời xanh trong đất nước ửng hồng Khắc một nét son trên núi sông hùng vĩ Ánh mặt trời chiếu sáng mặt cha ông. Buổi Tổ Quốc thái bình sao đẹp quá!... Người thành hoa, hoa cũng đẹp như người Người sống để yêu, người yêu để sống Nên đất trời dìu dịu nét xuân tươi. Ôi! Trưng Vương! Người trẫm mình dòng sông Hát Để ngàn sau con cháu hoá anh hùng. Trần Bình Trọng thà làm...

Trưng Nữ Vương

Ngân Giang Thù hận đôi lần chau khóe hạnh Một trời loáng thoáng bóng sao rơi Dồn cương vó ngựa xa non thẳm Gạt gió chim bằng vạn dặm khơi Ngang dọc non sông đường kiếm mã Huy hoàng cung điện nếp cân đai Bốn phương gió bãi dồn chân ngựa Tám nẻo mưa ngàn táp đóa mai Máu đổ cốt xong thù vạn cổ Ngai vàng đâu tính chuyện tương lai Hồn người chín suối cười an ủi Lệ nén năm canh rỏ ngậm ngùi Lạc tướng quên đâu...

Gửi thi sĩ Thánh Tông

Trần Thị Vân Trung Xin được gọi là chàng Khi người viết bài thơ trên vách đá Nét chữ thảo hào hoa như sóng múa Phút xuất thần thi tứ dạt dào tuôn Tranh thủy mặc ngàn đời thiên nhiên tạo Chàng đề thơ, biển núi mới có hồn. Em hình dung: Mắt sáng mặt rạng ngời Sống mũi thanh cao, môi hồng tươi trẻ Chàng oai dũng và chàng thi sĩ thế! Nét chữ nào cũng đượm vẻ tài hoa Lời thơ nào cũng sang trọng nhân hòa Hồn...

Nhớ những nhà thơ thế kỷ XVIII

Huy Cận ...Ôi Nguyễn Du đau đời bạc tóc Mỗi sinh linh một kiếp nàng Kiều Gọi hồn về trong cơn gió lốc Của trần gian như đốt như thiêu Mà sao âu yếm mặn nồng quá đỗi Bút nâng niu từng tiếng hát nụ cười Lòng tạo hóa đã nhập vào tiếng nói Lục bát bền hơi theo nhịp trái tim người....

Bức tranh quê ngày hè

Nguyên Cát Quê hương hai tiếng thiết tha Có chùa cuối xóm, cây đa đầu làng Giếng trong soi bóng trăng vàng Quanh co vườn chuối có nàng thêu ren. Nửa đêm trời tối đặc đen Có người đánh dậm dọi đèn giăng câu. Đủng đỉnh nhai cỏ đàn trâu Trẻ em tắm mát nhảy cầu buổi trưa. Kẽo kẹt tiếng võng đò đưa Bà cụ...

Yêu quê

TG? Quê hương trải rộng mênh mông Cây đa, giếng nước, ruộng đồng...thân thương Cho mình bao nỗi nhớ mong Sân đình trăng tỏ ấm nồng tình xưa Trải bao sương gió, nắng mưa Còn in lối cũ sớm trưa đâu mờ Đêm khuya tát nước đầu bờ Múc trăng nghiêng đổ câu thơ trao lòng Con sông nước chảy xuôi dòng Cánh cò chấp chới trên đồng lúa quê Vui sao, những buổi chiều...

Vãn cảnh Ninh Bình

TG? Tràng An sông nước trong veo Mái chèo khua nhẹ sớm chiều trên sông Đưa du khách đến non bồng Nước mây sơn thủy ấm lòng khách thăm Bên trong dãy núi điệp trùng Lung linh Tam cốc lẫy lừng nước Nam Xin mời du khách ghé thăm Chùa Thượng, chùa Hạ cùng nằm trên non Chùa Trung, Hang Tối chon von Chưa lên tới đó lòng còn băn khoăn Thế rồi ta lại xuống thăm Đường Xuyên Thủy Động lại luồn dưới non Tháng năm mưa gió bào...

Về quê em

TG? Sông Giá quê em đẹp tuyệt vời Xanh trong in bóng nước mây trôi Xóm làng yên ả trong chiều vắng Khói nhuộm hoàng hôn toả khắp nơi Hôm ấy gặp em, dạ ngẩn ngơ Trộm mong thầm nhớ kết duyên tơ Không ngờ xa cách nhau từ đó Để lại bâng khuâng nỗi đợi chờ… Thuỷ Nguyên năm tháng đổi thay rồi ...

Hải Phòng xưa và nay

TG? Hải tần phòng thủ khi xưa Lê Chân lập ấp sớm trưa dãi dầu Mở rộng, lấn biển trũng sâu Giữ yên bờ cõi tuyến đầu biển khơi Giọt mồ hôi, vị mặn mòi Máu đào đổ xuống để đời hiển vinh Ông, Cha gìn giữ đất mình Bạch Đằng giang mãi chung tình nơi đây Dấu xưa, tích cũ còn dầy Ngàn năm vẳng tiếng đâu đây vọng về Hải Phòng đó, một miền...

Bến quê

Đức Chính Đồng quê thẳng cánh cò bay Gió đưa hương cỏ heo may tràn về Chăn trâu, thổi sáo triền đê Cánh diều khúc nhạc, tình quê dạt dào Hàng tre xanh mướt ngày nào Cây đa, giếng nước... đậu vào hồn tôi. Hương quê đã có trong nôi Xa quê đã nửa đời người vấn vương Hương quê hai tiếng Quê hương Nuôi ta khôn lớn yêu thương vỗ về. Quê hương đọng những trưa hè Dòng sông tắm mát ta nghe tiếng lòng Bồi hồi trong dạ nhớ...

Ninh Bình quê tôi

TG? Quê hương sơn thủy bao la Non xanh nước biếc, chim ca thanh bình Bóng chùa Non Nước* lung linh Sông Vân, Núi Thúy*… mang hình quê hương Cánh Diều* lộng gió muôn phương Lá cờ Đảng, Bác dẫn đường tiến công Ông, Cha gìn giữ núi sông Khai sinh lập nghiệp quê hương Ninh Bình Cây đa, giếng nước sân đình Trăng treo sáng tỏ thắm tình yêu thương Quanh co đồi, núi chập trùng Màn xanh trải mượt, mùa vàng mênh mông Danh lam Bích Động, Cúc...

Đất Việt ngàn năm

TG? Dân Việt ngàn năm có thấu chăng Phù sa bồi đắp tự Sông Hồng Bao la rừng núi soi gương nguyệt Bát ngát ruộng nương rọi bóng Hằng Ngô, lúa muôn đời người cấy, hái Sắn, khoai vạn thuở kẻ vun, trồng Thơm như sữa Mẹ nuôi ta lớn Nước mãi chảy xuôi chẳng ngược dòng....

Muôn mặt đời thường

...Nếu có điều gì ta xin như ân huệ Là cầu mong nhân nghĩa đậu nên mùa Khi muối kết hạt đòng trên ruộng bể Thôi đừng nhắc mưa tuôn, thôi đừng sóng tràn bờ
Trần Thị Huyền Trang


Thời thơ ấu những lời cô thắp sáng, để bàn chân biết đường ngay lối thẳng, biết mở lòng sống hết tiếng yêu thương. Cho chúng em về lại quây quần , ríu rít tuổi thơ trường lớp cũ, nơi bóng lớn cuộc đời cô vẫn rủ một vòm trời xanh sáng chúng em đi

Dẫu có chênh vênh một đoạn đường đời, đừng chán nản đừng quay lưng trốn chạy, đừng vội trách con đường nhiều trở ngại, xin hãy tự trách mình không biết cách đi qua

Ngẫm lại ở đời mình vẫn có cái may Nợ cơm áo không làm mình dửng dưng Trước một bông hoa đẹp.
Phan Chín
Xin cảm ơn cuộc đời đã cho ta bên nhau Ít phút thôi đủ trở thành kỷ niệm Dẫu nơi ta ngồi thời gian không hoá thạch Nay quay về dịu ngọt vẫn còn ngân
Nguyễn Thành Phong

Có thể nào quên nỗi nhớ lúc xa nhau Bao kỷ niệm trong ta đằm thắm mãi Như gió hút giữa ngàn lau trắng ấy Thổi qua rồi cây lá vẫn còn rung
Thuý Bắc

Anh hát em nghe khúc hát đồng quê Cho lắng lại vui buồn muôn thuở Cho mẹ thương con, cho vợ thương chồng Người không thương nhau có rất ít ở trên đời.

Em vẫn em mà hạ đã xa rồi Anh dẫu khác, tình yêu còn thổn thức Đời cứ gió miên man ngàn trang sách Chẳng trang nào xoá được trang xưa
Sĩ Đại

Vòm trời kia có thể không em Không biển nữa chỉ mình anh với cỏ Cho dù thế thì anh vẫn nhớ Biển một bên và em một bên
Trần Đăng Khoa

Một nửa ơi giá như anh biết được Với riêng em anh quan trọng dường nào Và cuộc sống có anh là tất cả Một nửa ơi xin hãy nhớ điều này.

Nếu có một lần anh cho em chọn lựa Giữa anh và bao nỗi đam mê Em sẽ chọn anh và cơn mưa ngày cũ Níu áo em ướt cả lối về
Đặng Mai Duyên

Anh mất em như mất nửa cuộc đời Một nửa nữa đi đâu về đâu vậy?... Nhưng anh biết nếu vẫn còn em đấy Thì nửa đời còn lại cũng ra đi...
Thái Giang

Hỡi những bố mẹ bên bờ chia cắt Phút giây thôi hãy nghe tiếng con mình
Vương Trọng

Lạc trong anh em là thuyền không lái Bởi vì anh đã quá vững tay chèo Lạc trong em anh không quay trở lại Em dẫn đường rực rỡ một vì sao
Đắc Lê

Ngày tháng ơi quay lại có được không? Cho em về với bến bờ xưa ấy Dẫu biết là tình yêu không dễ vậy Xin cứ trả em về với ngày ấy của riêng em!
Hàm Sương

Bao nợ nần trả mãi rồi cũng hết Ta nợ tình nhau trả biết đến bao giờ.
Yên Đức

Ta thường yêu những gì xa xôi Để tuột mất trong tầm tay hạnh phúc Nếu vĩnh biệt là những gì đã mất Người dễ gì mất được ở trong ta
Trung Thiếu Huyền

Chiều nay thương nhớ nhất chiều nay Thoáng bóng em trong cốc rượu đầy Tôi uống cả em và uống cả Một trời quan tái mấy cho say
Nguyễn Bính

Hạnh phúc giản đơn sao vẫn xa vời Ta ngoảnh lại cả trời chiều đổi gió Nhớ và nhớ mãi cồn cào nỗi nhớ Một nửa ơi biết gửi về đâu?

Từ thuở mang gươm đi dựng nước Ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long
Huỳnh Thiện Nghệ

Cuộc sống quanh ta như một bàn cờ Bày trước mặt đường đi muôn nẻo Thử một lần đổi xe lấy pháo Tàn cuộc cờ liệu pháo có hơn xe?
Dương Đức Quảng

Ta đã đi qua mấy chặng đường đời Bao đèo dốc đã qua, mùa xuân chờ phía trước Cái cần vượt thì hình như đã vượt Nếu còn cái khó nào là ở chính ta thôi.
Phạm Tiến Duật

Ngày xuân về với cảnh chùa Khấn thì đã khấn nhưng chưa cầu gì. Định xin một chút từ bi Nhưng đời dữ biết lấy gì hộ thân?... Định xin Đức Phật Di Đà Tiền nhiều, của lắm gọi là mai sau. Phật cười: Trong cuộc bể dâu Tiền chi cho lắm khổ đau vì tiền. Bâng khuâng đứng trước cửa thiền Cầm bằng lấy sự bình yên trở về.
Vĩnh Tuấn

Chỉ có những tâm hồn nồng cháy Dẫn đưa những cuộc đời không ngại gian lao Dẫu có đi cả đời qua khói bụi Hãy cứ tin hạnh phúc cuối con đường
Anh Chi

Vấp một chút thôi đâu có đáng gì Hãy đứng dạy đừng sợ chi vấp ngã. Đường chông gai và sóng to biển cả Giúp con thêm mạnh mẽ tự tin. Dừng một bước để bước bước xa hơn Con sẽ thấy mình thêm can đảm Mẹ gửi mai sau cánh buồm dũng cảm Gió cuộc đời nâng đỡ con thuyền con
Dương Liên

Ngạc nhiên quá ngày ta mười bẩy tuổi Bất chợt dịu dàng, bất chợt buồn vui Có lắm lúc tự nhiên ta muốn khóc Một vì sao xanh biêng biếc lưng trời
Cát Hà

Nơi cát bụi em là vàng lóng lánh Ở bên anh, em là hoa xương rồng Trong đêm tối hoa như sao sáng Bình minh lên hoa đứng nhỏ nhoi
Nguyễn Thị Hồng

Có gì đẹp trên đời hơn thế Người yêu người, sống để yêu nhau.
Tố Hữu

Có mùa hè nào mà không nắng chói chang Có con sóng nào mà không lăn trên cát trắng Có gió biển nào mà không mang vị mặn Có tình yêu nào không sóng gió đâu anh.

Lòng cứ muốn được một lần trở lại Những tháng ngày gọi mãi ...chẳng thành tên.
Thanh Phương

Điều cần nói với người này với người kia vô nghĩa Bao nỗi niềm không thể tỏ cùng nhau!
Xuân Hội

Bông hoa nở cho đời thêm hương sắc Lúc tàn đi còn để hạt cho mùa sau.

Khi ta ở đất chỉ là nơi đất ở Khi ta đi đất bỗng hoá tâm hồn
Chế Lan Viên

Anh đến rồi đi, tôi cứ ngỡ đâu đây Chiếc áo sờn vai bạc màu gió nắng. Khi anh đến không muốn làm náo động Nên khi đi lặng lẽ chẳng phiền ai

Bắt đầu khó, kết thúc càng khó hơn Đôi mắt ấy có sương và có nắng Bóng in gầy cuối trời im lặng Cố xa đi sao càng thấy gần hơn

Mới biết đời người mỗi bước một xa Thêm mỗi tuổi, thấm thêm lời ly biệt Lúc gần nhau sao mình chẳng biết Có những phút giây này ngồi thương nhớ đầy vơi.

Sẽ có một ngày trên trái đất bao la Anh ngã xuống hoá thân thành bụi cát Nhưng biển cả vẫn không thôi dào dạt Vỗ ru bờ những khúc hát đêm đêm
Trần Hậu

Sau đại dương tưởng rằng không còn biển Khi cập bờ tim vẫn lênh đênh
Hồng Thanh Quang

Khách văn chương ai cũng người giàu có Tiền phù du như gió thoảng qua tay Phiêu lãng sống một đời trai kiêu bạc Rượu tri âm dốc chén ruột gan say...
Lương Địch

Nhớ là có lần trong bão táp Đã vì em anh sống hết mình Dù trong tay không cầm bông hoa đẹp Nhưng lòng anh biết bao ân tình
Phan Cung Việt

Cô gái thêm ngàn lần đáng yêu Là cô gái quên mất mình rất đẹp Cũng như thế các tài năng đích thực Là các tài năng không tự nói về mình.
Trần Hoà Bình

Tôi đứng bơ vơ xem tiễn biệt Lòng buồn đau xót nỗi chia xa Tôi thấy tôi thương những con tàu Nghìn đời không đủ sức đi mau

Đừng bắt em nói dối Ngay cả với chính mình Bởi những lời thề thốt Đâu trói được tim anh.
Nguyễn Quang Tính

Anh không hiểu một điều Không thể đem biển xanh Với bao la khát vọng Đựng trong một cốc xinh Trên mặt bàn yên tĩnh
Nguyễn Thị Hồng

...Ở nơi ấy cuộc sống ồn ào và náo động Ai ngăn được lòng anh không mơ tưởng Một bàn tay mềm mại khác tay em.
Lam Giang

Anh có nghe tiếng người em gái nhỏ Những bình minh lên, mỗi buổi chiều về Thao thức năm canh em gọi tìm anh đó Gần lắm bên mình những khoảng trời xanh

Nơi xa vời anh có biết không Em gọi tên anh thì thầm cùng tiếng sóng Nếu nơi đó anh thấy lòng xao động Là tình em vang vọng ngóng anh về
Hồng Ngát

Ta vẫn biết em là hoa dại Hương nhị kia đã gửi khắp bao người Ta vẫn biết em không còn nguyên vẹn Một tâm hồn để hiểu thấu lòng ta Nhưng đã lỡ đào nguyền trao ước hẹn Không lẽ nào ta đổi đoạn tình ca...

Không tiếc nữa người ta đã gặp Rồi ra đi không để lại bóng hình Không tiếc nữa những ngày xanh uổng phí Đã trôi qua trong khắc khoải đợi chờ Ta chỉ tiếc lời chân thành giản dị Giờ hoá thành hư ảo u vơ.
Trần Hậu

Ăn có thể ăn nửa bữa Ngủ có thể ngủ nửa đêm Nhưng không đi nửa đường chân lý Yêu tình yêu bằng nửa trái tim

Xóm nhỏ của tôi ơi mến thương Dẫu có đi xa vạn nẻo đường Trong hành trang của người xa xứ Vẫn mãi căng đầy nỗi nhớ thương
Nguyễn Đình Nhữ

Uống say mai sớm bạn lên đường Thân lại nương nhờ chốn viễn phương Trăm hận nghìn đau nào sánh nổi Tấm lòng lưu lạc nhớ quê hương
Thanh Nam

Chiến thắng chỉ bừng lên khi chung sức, chung lòng Nhìn lại sau mình những thất bại, thành công Dẫu vất vả gian nan, hãy tiến về phía trước Tạm quên đi cá nhân nào tranh phần thua được Lời nói vô tình làm hổ thẹn lương tâm Bóng đá VN mới bớt phần thăng trầm dâu bể.
Lê Huy Quang

Thức trắng đêm nay nhớ một người Một người tôi nhớ, một người thôi Đêm nay, đêm nữa, đêm mai nữa Tôi nhớ một người không nhớ tôi

Em gần đấy sao vẫn là xa lạ Suốt một đời đã hiểu hết nhau đâu Có năm tháng gần nhau mà lạnh giá Có đêm xa thương nhớ bạc mái đầu.

Mải thức làm thơ mong tặng em Hết trăng khuya khoắt lại chong đèn Nào hay gương mặt thơ im lặng Mờ cả trăng khuya, nhạt cả đèn...!

Ai đi xa một lần rồi mới biết Nỗi nhớ nhà cứ da diết trong tim

Anh nhớ em với nỗi nhớ khôn cùng Đêm trăng sáng nhìn trăng sao khó ngủ Khoảng đêm dài bao la vũ trụ Nỗi nhớ khôn cùng anh biết gửi vào đâu?

Triết lý của cây đâu cần có nhiều lời Khi lá rụng là biết tìm về cội.

Trên đời này niềm vui không có thực Và tình yêu chỉ trong truyện mà thôi.
Lưu Quang Vũ

Đời thiếu mẹ hiền, không phụ nữ Anh hùng thi sĩ hỏi còn đâu?
M.Gooc Ki

Nhớ mãi em ơi một tiếng cười Ấm lòng khi gió lạnh mưa rơi Bớt đi sầu muộn trong thanh vắng Mang lại cho đời phút thảnh thơi
Phạm Tấn

Một ngày ở giữa sơn khê Cỏ xanh mướt cỏ, bốn bề thiên nhiên Cho ta rũ hết ưu phiền Cho ta sống giữa hồn nhiên với mình
Kim Anh

Ai bè bạn của một thời dong duổi Thắp lên dùm ngọn lửa cuối đêm đông.

Đêm bình yên thức với trời sao Tiếng sóng vỗ ầm ào như nhắn nhủ Dẫu chiến tranh đã lùi vào quá khứ Đừng vô tình quên lãng những nỗi đau
Trần Văn Thụ

Anh xưa cũ trong căn phòng xưa cũ Nỗi anh mang thì cũng nỗi con người Những xuân hạ thu đông, mong sao anh có thể Quên nơi đây đã vang tiếng em cười.
Nguyễn Sĩ Đại

Gió triền sông cứ cồn cào thổi mãi Mùa đã tràn về trên bến bãi phù sa
Bích Thuỷ

Có thể ngọt ngào hơn và có thể Sẽ cô đơn phiền muộn gấp hai lần Nhưng giấc mộng tình xuân không thể giữ Tiễn em về phía ấy với trời xanh
Nguyễn Sĩ Đại

Bao nợ nần trả mãi rồi cũng hết Ta nợ tình nhau trả biết đến bao giờ.
Yên Đức

Trời còn có bữa sao quên mọc Anh chẳng đêm nào chẳng nhớ em
Nguyễn Bính

Đất khách năm tàn vẫn gió mưa Ngồi bên ly rượu đón giao thừa Nhìn qua khung cửa mờ hơi nước Lại nhớ mưa phùn đất Bắc xưa
Thanh Nam


Có những điều đơn giản làm sao Không can đảm nên không dám nói Để đến lúc đã xa nhau vời vợi Mới thấy giận, thấy trách lòng riêng
Hoài Thu

Trả cho anh dòng hồi ức tuôn trào Em lạc lối giữa đời thường khát vọng Em và anh - tình yêu vẫn sống Có bao giờ thương nhớ hết trả vay?
Đỗ Minh Loan

Thương cảm cùng ai trong chiều tím Viết hộ cho ai trọn tình thơ Hay tại lòng ta đang độ chín Chạm ánh hoàng hôn cũng thẫn thờ.
Ngô Viết Linh

Thương ai nón thúng quai thao Chòng chành phiên chợ tết Áo tứ thân nào Đủ che lạnh lúc đông sang.
Dương Trọng

Ước gì em đừng nghĩ về anh Thì đêm sẽ không dài đến thế Ngày lại ngày dài như tkhông thể Sao lúc nào em cũng nghĩ về anh.
Trần Bích Thuỷ

Nghĩ về Người lòng con trong sáng hơn.

Nơi sân trường là một góc quê hương.

Thơ tình

Dù có đi 4 phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội

Giá của từng thước đất

Đại tướng của lòng dân.

Suối nguồn yêu thương.

Việt Nam - Đất nước - Con người

Chơi Cờ Vua

Chơi cờ tướng

Dòng 1 chơi 1 người - Dòng 2 chơi 2 người - Dòng 3 chơi cờ thế - Dòng 4 không chơi. Thao tác khi chơi: Nhấn chuột vào quân cờ rồi nhấn chuột vào vị trí mới mà quân cờ cần đến

Chơi cờ vua - thử thách trong ngày

Thích

Game xếp thú Picachu