Chào mừng quý vị đến với website của Nguyễn Hương

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

Dịch trang web này sang các ngôn ngữ khác.

Hướng về Biển Đông

Thăm mộ thầy

TG? Vẳng nghe tiếng vọng thuở nào Thâm trầm, ấm áp gõ vào thinh không Dõi tìm về phía mênh mông Lời thầy bừng nắng chiều đông úa tàn! Ân cần ánh mắt chứa chan Tiếng lòng gửi gắm muôn vàn yêu thương Bước chân khắp mọi nẻo đường Thấy mây tóc trắng hồn vương nhớ thầy! Con về thăm mộ chiều nay Nén...

Một thời

Trần vũ Có một thời mình đã nắm tay nhau Đi dọc sân trường vương đầy hoa sữa Ngây ngất quá nên nghẹn từng hơi thở Dại khờ ơi, mình đã nói gì đâu Có một thời mình nhìn trong mắt nhau Bao ý định,chẳng đứa nào dám nói Điều thầm kín sợ hoá thành nông nổi Vội vã làm chi khi thu mới bắt đầu. Có một thời mình cứ đợi chờ nhau Cứ ý tứ nên cuối cùng dang dở Mùa thu qua và không còn hoa...

Một vòm trời xanh sáng chúng em đi

Nguyễn Sĩ Đại Cô giáo bây giờ còn nhớ chúng em không? Những tia nắng đã lặn vào lòng đất Lớp lớp học trò dấu chân in khắp nước. Ba mươi năm cô vẫn dạy trường làng Học trò cô đã ngã xuống Tà Cơn Còn trối dặn thăm dùm cô giáo cũ. Đứa nhà thơ, đứa trở thành tiến sĩ Nhưng nỗi nhớ trường như sóng bể khôn nguôi. Tóc cô giờ đã trắng màu mây Vẫn chăm...

Anh lính học trò và cô giáo cũ

Xuân Tùng Biên giới sáng nay trời chuyển vào thu Trong im ắng tiếng rừng xào xạc, Cánh lính trẻ vào giờ đổi gác Trao cho nhau những lá thư nhà. Trên phong bì in cánh tem xa Nét chữ quen gợi niềm mong đợi Nét chữ lạ gây bao điều bối rối. Tuổi trẻ lặng im tự hiểu riêng mình Thư cô giáo làng gửi một học sinh, Học trò cũ nay là anh bộ đội Đã một năm lên canh trời biên giới. Cánh lính xôn xao trước...

Lần đầu lên lớp

Nguyễn Hưng Hà Con đường, dòng sông bản đồ ghi dấu Họ tên không đọc được đã nghìn năm Đêm nay nghe dân bản học đánh vần Núi không ngủ, rừng cây như cũng thức Tôi lên lớp lần đầu sao khó nhọc Phải cầm tay dạy vẽ chữ o tròn Như quả trứng, hòn bi, trái ổi Chữ o tròn như trăng ở trên non Ôi cái chữ như cơm ăn áo mặc Lính biên phòng thay...

Phượng trắng

Thu Nguyệt Mùa phượng năm nay phượng đỏ màu hơn Bừng bừng nở tiếng ve, ào ạt nắng. Một mình tôi bên bờ dốc vắng Tha thẩn buồn đi tìm nhặt tuổi thơ. Nhớ một người ánh mắt ngẩn ngơ Nhìn phượng rớt đỏ đường không dám nhặt Sợ bạn bè trêu, về xếp cành phượng trắng Bằng giấy học trò... gửi tặng một người mơ. Cánh phượng trắng ngày xưa Vẫn trắng đến bây giờ. Như tình lặng một đời không dám ngỏ Khi người ta yêu, họ...

Tôi nhận điểm mình

Kim Anh Bên đèn khuya lại gặp các em Vẫn đông vui, như giờ lên lớp. Mỗi khuôn mặt hiện trong trang viết Nét chữ quen thấp thoáng nét người. * * * Mỗi câu chữ thì thầm cùng tôi Trang giấy trải phập phồng hơi thở Màu mực xanh tâm hồn thơ trẻ Ngòi bút...

Học văn tuyệt lắm em ơi

Nguyễn Ngọc Mai Học văn tuyệt lắm em ơi Bởi đâu chữ nghĩa mà đời đó em. Cuộc đời lắm nhớ, nhiều quên Nhớ điều tốt đẹp, nên quên hận thù. Học văn ấm áp, ưu tư Lá vàng vờn gió ngỡ như mùa về. Người văn quý nhất chân quê Trắng trong, tinh khiết gọi về bên nhau. Học văn nghĩ, trước nói sau Chớ nên vội vã để sầu cho ai. Người văn sợ nhất thở dài Nỗi sầu nhân thế bởi ai...

Hoa trắng

Trần Thanh Mai Cho tôi được thắp lên nấm mồ xanh ấy Một nén nhang thơm, một nén nhang đời Hà Nội xa xôi tôi chưa thể tới Chỉ gửi lòng theo khói hương bay. Nguyễn Xuân Quang xin một lần gọi bạn Một lần đầu và cũng là lần chót Một lần cuối cho cuộc đời đau xót Khơi động tâm hồn giữa khoảng cách xa xôi. Ôi! có phải đám tang phủ đầy hoa trắng Là hương sắc của một thời sôi nổi Của khung trời khi vầng...

Ký túc xá chiều mưa

Nguyễn Hữu Hồng Minh Thấp thoáng mưa về mẹ nhớ con không? Da diết quá chiều nay con nhớ mẹ Những hạt mưa vỡ trên hiên rất khẽ Mây về đâu giăng kín cả bầu trời. Những chàng trai, cô gái vào đời Chân phải bước qua nhiều giông gió Có ai như con chiều bên cửa sổ Nhớ mẹ hiền phương ấy mưa mưa. Cây bàng mùa thu trút lá mùa chưa? Tháng ngày mẹ hóa vàng như chiếc lá Con vẫn nghe tiếng đời...

Lời của thầy

Tạ Nghi Lễ Rồi các em một ngày sẽ lớn Sẽ bay xa đến tận cùng trời Có bao giờ nhớ lại các em ơi Mái trường xưa một thời em đã sống Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao Thuở học về cái nắng xôn xao Lòng thơm nguyên như mùi mực mới Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới Thầy trò mình sẽ có lúc chia xa Sao lòng thầy canh cánh nỗi...

Chút kỷ niệm về trường cao đẳng

Chử Văn Long Giữa bao quên nhớ, vui buồn Tôi đã có một mái trường yêu dấu Nơi cặm cụi cùng bạn bè đèn sách Nơi bắt đầu những dự định tương lai Bao đoạn thẳng, đường cong từ trên mặt giấy Đưa tôi qua những nẻo đường đời. Hai mươi nhăm năm đã mấy lớp đàn em Trường cũ mấy lần chia đi dựng lại... Tôi xin được nhớ về bè bạn những khi Ngồi gõ bát nghêu ngao đợi...

Gặp thầy giáo cũ đi bán sách cũ

Nguyễn Thái Vận Phút thầy trò vừa nhận ra nhau Đôi tay thầy tuột rơi chồng sách cũ. Giữa quán sách nghèo bán mua lặng lẽ Mười năm xa nhau gặp lại sững sờ. Tôi nhận ra từng trang sách ngày thơ "Thời gian khổ" cùng "Những người khốn khổ" Sechpia, Tonxtoi chừng chưa hiểu rõ Vì sao thầy tôi đưa họ tới đây. Tuổi trẻ tôi nuôi khao khát tròn đầy Theo trang sách đến nhiều bờ bến lạ. Thầy như con ong...

Về thăm trường cũ

Đỗ Quang Vinh Con về trường cũ chiều nay Thầm mong được gặp lại thầy, thầy ơi. Đưa con qua tới bến đời Đò xưa thầy vẫn không rời sớm trưa. Thầy ơi, nói mấy cho vừa Ơn thầy dạy dỗ con chưa đáp đền Biển đời ghềnh thác chênh vênh Đôi khi con sợ mình quên lối về. Thầy giờ lận đận chốn quê Lo toan cuộc sống bộn bề có hay Con về trường cũ chiều nay Thầm mong được gặp lại thầy, thầy ơi...

Khóc thầy

Thái Dương Liễu Bạn em mới ở quê ra Bảo thầy vẫn khoẻ thế mà ... thầy ơi!!! Hôm nay tin đến rụng rời Gió rung chiếc lá vàng rơi xuống rồi Sông đầy sao nước chẳng trôi? Đường về sao lại xa xôi gập ghềnh? Một đời chẳng kể công lênh Tấm lòng như biển mênh mông lòng thầy. Thuỷ chung bao chuyến đò đầy Âm thầm gieo hạt trồng cây cho đời Sao mà vội thế thầy ơi? Chúng em vẫn hẹn về chơi tết này. Làm thơ...

Khoảng cách

Trần Đình Thọ Đất tự hào mình sinh ra cây cỏ Lá và hoa cùng tất cả màu xanh Mưa nổi giận chẳng rơi trên đất nữa Lá và hoa phải héo úa trên cành. Ta cũng vậy đôi lần như đất ấy Cũng huyênh hoang ta là nhất là hơn Để bạn bè cũng như mưa vậy Một mình ta lặng lẽ...

Cảm ơn nhé

TG? Chưa một lần dám nhìn thẳng vào nhau... Sao hiểu được bao điều qua ánh mắt? Nhưng ta biết có một điều... bí mật Chân dung ta bạn gửi bóng thiên thần. Phố biển chiều nay lúng túng bước chân Niềm vui nấp sau nỗi lòng con gái Bạn vẫn thế vu vơ và khờ dại Ta dụt dè nghe cảm xúc thăng hoa....

Gửi người không quen biết

Thanh Nhàn ...Cuộc sống có những con đường gấp khúc Có dòng sông phải rẽ bởi cù lao Có con người đang tuổi ăn, tuổi học Phải gánh thêm một chút dãi dầu. Anh ít nói bởi vì anh... ít nói Mượn nụ cười đáp lại tiếng cảm ơn. Cô bé ơi đừng gọi anh là chú Khi áo anh chưa khuất gió sân trường....

Muôn mặt đời thường

...Nếu có điều gì ta xin như ân huệ Là cầu mong nhân nghĩa đậu nên mùa Khi muối kết hạt đòng trên ruộng bể Thôi đừng nhắc mưa tuôn, thôi đừng sóng tràn bờ
Trần Thị Huyền Trang


Thời thơ ấu những lời cô thắp sáng, để bàn chân biết đường ngay lối thẳng, biết mở lòng sống hết tiếng yêu thương. Cho chúng em về lại quây quần , ríu rít tuổi thơ trường lớp cũ, nơi bóng lớn cuộc đời cô vẫn rủ một vòm trời xanh sáng chúng em đi

Dẫu có chênh vênh một đoạn đường đời, đừng chán nản đừng quay lưng trốn chạy, đừng vội trách con đường nhiều trở ngại, xin hãy tự trách mình không biết cách đi qua

Ngẫm lại ở đời mình vẫn có cái may Nợ cơm áo không làm mình dửng dưng Trước một bông hoa đẹp.
Phan Chín
Xin cảm ơn cuộc đời đã cho ta bên nhau Ít phút thôi đủ trở thành kỷ niệm Dẫu nơi ta ngồi thời gian không hoá thạch Nay quay về dịu ngọt vẫn còn ngân
Nguyễn Thành Phong

Có thể nào quên nỗi nhớ lúc xa nhau Bao kỷ niệm trong ta đằm thắm mãi Như gió hút giữa ngàn lau trắng ấy Thổi qua rồi cây lá vẫn còn rung
Thuý Bắc

Anh hát em nghe khúc hát đồng quê Cho lắng lại vui buồn muôn thuở Cho mẹ thương con, cho vợ thương chồng Người không thương nhau có rất ít ở trên đời.

Em vẫn em mà hạ đã xa rồi Anh dẫu khác, tình yêu còn thổn thức Đời cứ gió miên man ngàn trang sách Chẳng trang nào xoá được trang xưa
Sĩ Đại

Vòm trời kia có thể không em Không biển nữa chỉ mình anh với cỏ Cho dù thế thì anh vẫn nhớ Biển một bên và em một bên
Trần Đăng Khoa

Một nửa ơi giá như anh biết được Với riêng em anh quan trọng dường nào Và cuộc sống có anh là tất cả Một nửa ơi xin hãy nhớ điều này.

Nếu có một lần anh cho em chọn lựa Giữa anh và bao nỗi đam mê Em sẽ chọn anh và cơn mưa ngày cũ Níu áo em ướt cả lối về
Đặng Mai Duyên

Anh mất em như mất nửa cuộc đời Một nửa nữa đi đâu về đâu vậy?... Nhưng anh biết nếu vẫn còn em đấy Thì nửa đời còn lại cũng ra đi...
Thái Giang

Hỡi những bố mẹ bên bờ chia cắt Phút giây thôi hãy nghe tiếng con mình
Vương Trọng

Lạc trong anh em là thuyền không lái Bởi vì anh đã quá vững tay chèo Lạc trong em anh không quay trở lại Em dẫn đường rực rỡ một vì sao
Đắc Lê

Ngày tháng ơi quay lại có được không? Cho em về với bến bờ xưa ấy Dẫu biết là tình yêu không dễ vậy Xin cứ trả em về với ngày ấy của riêng em!
Hàm Sương

Bao nợ nần trả mãi rồi cũng hết Ta nợ tình nhau trả biết đến bao giờ.
Yên Đức

Ta thường yêu những gì xa xôi Để tuột mất trong tầm tay hạnh phúc Nếu vĩnh biệt là những gì đã mất Người dễ gì mất được ở trong ta
Trung Thiếu Huyền

Chiều nay thương nhớ nhất chiều nay Thoáng bóng em trong cốc rượu đầy Tôi uống cả em và uống cả Một trời quan tái mấy cho say
Nguyễn Bính

Hạnh phúc giản đơn sao vẫn xa vời Ta ngoảnh lại cả trời chiều đổi gió Nhớ và nhớ mãi cồn cào nỗi nhớ Một nửa ơi biết gửi về đâu?

Từ thuở mang gươm đi dựng nước Ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long
Huỳnh Thiện Nghệ

Cuộc sống quanh ta như một bàn cờ Bày trước mặt đường đi muôn nẻo Thử một lần đổi xe lấy pháo Tàn cuộc cờ liệu pháo có hơn xe?
Dương Đức Quảng

Ta đã đi qua mấy chặng đường đời Bao đèo dốc đã qua, mùa xuân chờ phía trước Cái cần vượt thì hình như đã vượt Nếu còn cái khó nào là ở chính ta thôi.
Phạm Tiến Duật

Ngày xuân về với cảnh chùa Khấn thì đã khấn nhưng chưa cầu gì. Định xin một chút từ bi Nhưng đời dữ biết lấy gì hộ thân?... Định xin Đức Phật Di Đà Tiền nhiều, của lắm gọi là mai sau. Phật cười: Trong cuộc bể dâu Tiền chi cho lắm khổ đau vì tiền. Bâng khuâng đứng trước cửa thiền Cầm bằng lấy sự bình yên trở về.
Vĩnh Tuấn

Chỉ có những tâm hồn nồng cháy Dẫn đưa những cuộc đời không ngại gian lao Dẫu có đi cả đời qua khói bụi Hãy cứ tin hạnh phúc cuối con đường
Anh Chi

Vấp một chút thôi đâu có đáng gì Hãy đứng dạy đừng sợ chi vấp ngã. Đường chông gai và sóng to biển cả Giúp con thêm mạnh mẽ tự tin. Dừng một bước để bước bước xa hơn Con sẽ thấy mình thêm can đảm Mẹ gửi mai sau cánh buồm dũng cảm Gió cuộc đời nâng đỡ con thuyền con
Dương Liên

Ngạc nhiên quá ngày ta mười bẩy tuổi Bất chợt dịu dàng, bất chợt buồn vui Có lắm lúc tự nhiên ta muốn khóc Một vì sao xanh biêng biếc lưng trời
Cát Hà

Nơi cát bụi em là vàng lóng lánh Ở bên anh, em là hoa xương rồng Trong đêm tối hoa như sao sáng Bình minh lên hoa đứng nhỏ nhoi
Nguyễn Thị Hồng

Có gì đẹp trên đời hơn thế Người yêu người, sống để yêu nhau.
Tố Hữu

Có mùa hè nào mà không nắng chói chang Có con sóng nào mà không lăn trên cát trắng Có gió biển nào mà không mang vị mặn Có tình yêu nào không sóng gió đâu anh.

Lòng cứ muốn được một lần trở lại Những tháng ngày gọi mãi ...chẳng thành tên.
Thanh Phương

Điều cần nói với người này với người kia vô nghĩa Bao nỗi niềm không thể tỏ cùng nhau!
Xuân Hội

Bông hoa nở cho đời thêm hương sắc Lúc tàn đi còn để hạt cho mùa sau.

Khi ta ở đất chỉ là nơi đất ở Khi ta đi đất bỗng hoá tâm hồn
Chế Lan Viên

Anh đến rồi đi, tôi cứ ngỡ đâu đây Chiếc áo sờn vai bạc màu gió nắng. Khi anh đến không muốn làm náo động Nên khi đi lặng lẽ chẳng phiền ai

Bắt đầu khó, kết thúc càng khó hơn Đôi mắt ấy có sương và có nắng Bóng in gầy cuối trời im lặng Cố xa đi sao càng thấy gần hơn

Mới biết đời người mỗi bước một xa Thêm mỗi tuổi, thấm thêm lời ly biệt Lúc gần nhau sao mình chẳng biết Có những phút giây này ngồi thương nhớ đầy vơi.

Sẽ có một ngày trên trái đất bao la Anh ngã xuống hoá thân thành bụi cát Nhưng biển cả vẫn không thôi dào dạt Vỗ ru bờ những khúc hát đêm đêm
Trần Hậu

Sau đại dương tưởng rằng không còn biển Khi cập bờ tim vẫn lênh đênh
Hồng Thanh Quang

Khách văn chương ai cũng người giàu có Tiền phù du như gió thoảng qua tay Phiêu lãng sống một đời trai kiêu bạc Rượu tri âm dốc chén ruột gan say...
Lương Địch

Nhớ là có lần trong bão táp Đã vì em anh sống hết mình Dù trong tay không cầm bông hoa đẹp Nhưng lòng anh biết bao ân tình
Phan Cung Việt

Cô gái thêm ngàn lần đáng yêu Là cô gái quên mất mình rất đẹp Cũng như thế các tài năng đích thực Là các tài năng không tự nói về mình.
Trần Hoà Bình

Tôi đứng bơ vơ xem tiễn biệt Lòng buồn đau xót nỗi chia xa Tôi thấy tôi thương những con tàu Nghìn đời không đủ sức đi mau

Đừng bắt em nói dối Ngay cả với chính mình Bởi những lời thề thốt Đâu trói được tim anh.
Nguyễn Quang Tính

Anh không hiểu một điều Không thể đem biển xanh Với bao la khát vọng Đựng trong một cốc xinh Trên mặt bàn yên tĩnh
Nguyễn Thị Hồng

...Ở nơi ấy cuộc sống ồn ào và náo động Ai ngăn được lòng anh không mơ tưởng Một bàn tay mềm mại khác tay em.
Lam Giang

Anh có nghe tiếng người em gái nhỏ Những bình minh lên, mỗi buổi chiều về Thao thức năm canh em gọi tìm anh đó Gần lắm bên mình những khoảng trời xanh

Nơi xa vời anh có biết không Em gọi tên anh thì thầm cùng tiếng sóng Nếu nơi đó anh thấy lòng xao động Là tình em vang vọng ngóng anh về
Hồng Ngát

Ta vẫn biết em là hoa dại Hương nhị kia đã gửi khắp bao người Ta vẫn biết em không còn nguyên vẹn Một tâm hồn để hiểu thấu lòng ta Nhưng đã lỡ đào nguyền trao ước hẹn Không lẽ nào ta đổi đoạn tình ca...

Không tiếc nữa người ta đã gặp Rồi ra đi không để lại bóng hình Không tiếc nữa những ngày xanh uổng phí Đã trôi qua trong khắc khoải đợi chờ Ta chỉ tiếc lời chân thành giản dị Giờ hoá thành hư ảo u vơ.
Trần Hậu

Ăn có thể ăn nửa bữa Ngủ có thể ngủ nửa đêm Nhưng không đi nửa đường chân lý Yêu tình yêu bằng nửa trái tim

Xóm nhỏ của tôi ơi mến thương Dẫu có đi xa vạn nẻo đường Trong hành trang của người xa xứ Vẫn mãi căng đầy nỗi nhớ thương
Nguyễn Đình Nhữ

Uống say mai sớm bạn lên đường Thân lại nương nhờ chốn viễn phương Trăm hận nghìn đau nào sánh nổi Tấm lòng lưu lạc nhớ quê hương
Thanh Nam

Chiến thắng chỉ bừng lên khi chung sức, chung lòng Nhìn lại sau mình những thất bại, thành công Dẫu vất vả gian nan, hãy tiến về phía trước Tạm quên đi cá nhân nào tranh phần thua được Lời nói vô tình làm hổ thẹn lương tâm Bóng đá VN mới bớt phần thăng trầm dâu bể.
Lê Huy Quang

Thức trắng đêm nay nhớ một người Một người tôi nhớ, một người thôi Đêm nay, đêm nữa, đêm mai nữa Tôi nhớ một người không nhớ tôi

Em gần đấy sao vẫn là xa lạ Suốt một đời đã hiểu hết nhau đâu Có năm tháng gần nhau mà lạnh giá Có đêm xa thương nhớ bạc mái đầu.

Mải thức làm thơ mong tặng em Hết trăng khuya khoắt lại chong đèn Nào hay gương mặt thơ im lặng Mờ cả trăng khuya, nhạt cả đèn...!

Ai đi xa một lần rồi mới biết Nỗi nhớ nhà cứ da diết trong tim

Anh nhớ em với nỗi nhớ khôn cùng Đêm trăng sáng nhìn trăng sao khó ngủ Khoảng đêm dài bao la vũ trụ Nỗi nhớ khôn cùng anh biết gửi vào đâu?

Triết lý của cây đâu cần có nhiều lời Khi lá rụng là biết tìm về cội.

Trên đời này niềm vui không có thực Và tình yêu chỉ trong truyện mà thôi.
Lưu Quang Vũ

Đời thiếu mẹ hiền, không phụ nữ Anh hùng thi sĩ hỏi còn đâu?
M.Gooc Ki

Nhớ mãi em ơi một tiếng cười Ấm lòng khi gió lạnh mưa rơi Bớt đi sầu muộn trong thanh vắng Mang lại cho đời phút thảnh thơi
Phạm Tấn

Một ngày ở giữa sơn khê Cỏ xanh mướt cỏ, bốn bề thiên nhiên Cho ta rũ hết ưu phiền Cho ta sống giữa hồn nhiên với mình
Kim Anh

Ai bè bạn của một thời dong duổi Thắp lên dùm ngọn lửa cuối đêm đông.

Đêm bình yên thức với trời sao Tiếng sóng vỗ ầm ào như nhắn nhủ Dẫu chiến tranh đã lùi vào quá khứ Đừng vô tình quên lãng những nỗi đau
Trần Văn Thụ

Anh xưa cũ trong căn phòng xưa cũ Nỗi anh mang thì cũng nỗi con người Những xuân hạ thu đông, mong sao anh có thể Quên nơi đây đã vang tiếng em cười.
Nguyễn Sĩ Đại

Gió triền sông cứ cồn cào thổi mãi Mùa đã tràn về trên bến bãi phù sa
Bích Thuỷ

Có thể ngọt ngào hơn và có thể Sẽ cô đơn phiền muộn gấp hai lần Nhưng giấc mộng tình xuân không thể giữ Tiễn em về phía ấy với trời xanh
Nguyễn Sĩ Đại

Bao nợ nần trả mãi rồi cũng hết Ta nợ tình nhau trả biết đến bao giờ.
Yên Đức

Trời còn có bữa sao quên mọc Anh chẳng đêm nào chẳng nhớ em
Nguyễn Bính

Đất khách năm tàn vẫn gió mưa Ngồi bên ly rượu đón giao thừa Nhìn qua khung cửa mờ hơi nước Lại nhớ mưa phùn đất Bắc xưa
Thanh Nam


Có những điều đơn giản làm sao Không can đảm nên không dám nói Để đến lúc đã xa nhau vời vợi Mới thấy giận, thấy trách lòng riêng
Hoài Thu

Trả cho anh dòng hồi ức tuôn trào Em lạc lối giữa đời thường khát vọng Em và anh - tình yêu vẫn sống Có bao giờ thương nhớ hết trả vay?
Đỗ Minh Loan

Thương cảm cùng ai trong chiều tím Viết hộ cho ai trọn tình thơ Hay tại lòng ta đang độ chín Chạm ánh hoàng hôn cũng thẫn thờ.
Ngô Viết Linh

Thương ai nón thúng quai thao Chòng chành phiên chợ tết Áo tứ thân nào Đủ che lạnh lúc đông sang.
Dương Trọng

Ước gì em đừng nghĩ về anh Thì đêm sẽ không dài đến thế Ngày lại ngày dài như tkhông thể Sao lúc nào em cũng nghĩ về anh.
Trần Bích Thuỷ

Nghĩ về Người lòng con trong sáng hơn.

Nơi sân trường là một góc quê hương.

Thơ tình

Dù có đi 4 phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội

Giá của từng thước đất

Đại tướng của lòng dân.

Suối nguồn yêu thương.

Việt Nam - Đất nước - Con người

Chơi Cờ Vua

Chơi cờ tướng

Dòng 1 chơi 1 người - Dòng 2 chơi 2 người - Dòng 3 chơi cờ thế - Dòng 4 không chơi. Thao tác khi chơi: Nhấn chuột vào quân cờ rồi nhấn chuột vào vị trí mới mà quân cờ cần đến

Chơi cờ vua - thử thách trong ngày

Thích

Game xếp thú Picachu