Chào mừng quý vị đến với website của Nguyễn Hương

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

Dịch trang web này sang các ngôn ngữ khác.

Hướng về Biển Đông

Văn tế ngàn cây vừa bị bức tử

Bùi Minh Tuyên (học viết theo Cụ Nguyễn Đình Chiểu) Hỡi ơi ! Tan nát gốc cành Lòng cây trời tỏ Mấy chục năm thân đứng thẳng, tán rộng xòe, tỏa bóng mát trên cao, Chỉ một ngày bỗng tất cả nát tan, hồn lìa khỏi, thân bỗng thành củi, gỗ. Nhớ cây xưa còn bé tý teo dân chăm dân vỗ chưa quen nắng gió còn sợ bão giông chỉ đứng khép thân...

Tiếc mãi màu xanh

Nguyễn Vũ Cường Anh biết, em từ nay vất vả Bởi con đường hết cả những tán cây. Nắng ban trưa đổ xuống vai gầy Khói bụi mịt mù, nhựa đường tan chảy. Giữa một rừng ô tô, xe máy Nếu tắc đường, em tiến thoái sao đây? Hè đã tới, ngày lại nối ngày Phải đến trường ngay trước giờ vào lớp! Con đường dài, cộ xe nườm nượp Thiếu bóng cây, áo em...

Hà Nội và cây...

Lê Thống Nhất Hà Nội không còn tiếng ve Không tán cây che hè phố Hà Nội không mùi hoa sữa Ban trưa đổ lửa lên đầu Hà Nội sấu chẳng còn đâu Ngẩn ngơ nỗi sầu con gái Hà Nội giỏ xe trống trải Nơi đâu sót lại phượng hồng Hà Nội lạnh ngắt đêm đông Con gió chạy không gì cản Hà Nội mùa thu sạch lắm Lá vàng cũng chẳng hề rơi Bao bài hát...

Ra lệnh chặt mùa thu

Trần Mạnh Hảo Không còn cây sẽ không còn Hà Nội Sẽ không còn lãng mạn nhạc và thơ Có chính quyền nào tàn sát cây đến vậy? Hủy diệt cây để thực hiện mưu đồ... Sương mù tháng ba để tang cây Hà Nội Sao nỡ nào treo cổ cả trời xanh Vì trời cũng mang màu xanh cây có tội Hà Nội đau đứt ruột mỗi thân cành Đừng chặt mùa thu gió heo may...

Bài văn tế Cây bị chặt ở thủ đô Hà Nội

11016356 TG? Hỡi ôi !.....!....!.... Nhật Nguyệt xoay vần, bốn mùa thay lá, tưởng gốc bền thì tán mãi còn xanh. Có ngờ đâu 1 hồi trống lệnh nhanh, vừa dứt tiếng đứt rồi thân cổ thụ! Cứ ngỡ Thủ Đô vẫn là chưa đủ diện tích cây xanh trên một đầu người. Vẫn tưởng rằng Xuân nhuận sắc tươi, Tết trồng cây Xuân mãi còn viên mãn. Ấy mà nay...

Nhớ mùa đông Hà Nội

TG? Hà Nội mùa này đông lạnh lắm Ai về nơi ấy nhắn dùm ta Ta thèm cái lạnh nơi xa ấy Đứng ngắm bờ hồ hứng gió đông. Mùa đông Hà Nội gió hanh hao Ta ngược thời gian lại thuở nào Một mình lững thững bên làn nước Mặt hồ gợn sóng đùa với ta Mùa đông Hà Nội xa xa lắm Ta ngóng ta trông đến xao lòng Ta khát ta khao muốn chìm đắm Hanh hao gió lạnh chẳng cách nào !...

Hà Nội và tôi (ca khúc)

Lê Vinh Nơi tôi sinh Hà Nội Ngày tôi sinh một ngày bỏng cháy Ngõ nhỏ phố nhỏ, nhà tôi ở đó Đêm lặng nghe trong gió Tiếng sông Hồng thở than. Những ngày tôi lang thang Tôi mới hiểu tâm hồn người Hà Nội Mộc mạc thôi mà sao tôi bồi hồi Mộc mạc thôi mà sao tôi nhớ mãi Tuổi thơ đã đi qua không trở lại Cháy hết mình cánh phượng nhẹ nhàng rơi. Hà Nội ơi!...

Chia tay người Hà Nội

Bùi Thanh Tuấn Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa Cái lạnh đầu đông giật mình bật khóc Hoa sữa thôi rơi mỗi chiều tan học Cổ Ngư Xưa lặng lẽ dấu chân buồn. Trúc Bạch giận hờn phía cuối hoàng hôn Để con nước thả trôi câu lục bát Quán cóc vẹo xiêu dăm ba tiếng nhạc Phía Hồ Tây vọng lại một câu Kiều. Hà Nội chiều buồn nhớ mắt người yêu Nhớ góc phố hàng me kỷ niệm Nhớ buổi chia tay mắt đầy lưu...

Có phải em mùa thu Hà Nội

Tô Như Châu (Nguyên tác bài thơ ) Tháng tám mùa thu Lá khởi vàng em nhỉ Từ độ người đi thương nhớ âm thầm Chiều vào thu nghe lời ru gió Nắng vàng lơ lửng ngoài hiên Mắt nai đen mùa thu Hà Nội Nghe lòng ấm lại tuổi phong sương May mà có em cho đường phố vui May...

Thu Hà Nội

Mạnh Hiền Thu Hà Nội nắng vàng ươm ngọn gió Nước hồ Gươm bàng bạc ánh trăng soi Cây cơm nguội nép mình bên phố nhỏ Đường Nguyễn Du hoa sữa ngát hương trời. Thu Hà Nội đê sông Hồng lộng gió Thuyền ai về tấp nập bến chiều rơi Nơi bãi giữa chập chờn đàn cò lửa Cầu Chương Dương hối hả nhịp xe, người. Thu Hà Nội phố thoảng mùi ngô nướng Và cốm xanh trong ánh mắt em cười Với thiếu nữ đắm mình bên cửa sổ ...

Đêm Hà Nội

Đoàn Mạnh Phương Ta mến yêu một Hà Nội về đêm Sau ồn ã thường ngày có một Hà Nội khác. Giữ yên bình thành phố thật mình hơn... Đêm mơ màng, đêm mượt như nhung Mặt trời ngủ trong căn phòng khép cửa Thành phố thức với bao điều quyến rũ Dạ hương bay mơ mộng một tình yêu. Ta gõ cửa trở lại thời yêu dấu. Tận cùng đêm hào phóng đón ta về... Ta ao ước sau một ngày mệt mỏi Hà Nội có phút giây cho...

Thăng Long

10630428 Đỗ Trung Lai Có một Thăng Long huyền thoại Rồng lên từ phía sông Hồng. Có một Thăng Long áo mỏng Gió đùa quanh tấm lưng ong. Có một Thăng Long Sát Thát Tinh kỳ rợp Đông Bộ Đầu. Có một Thăng Long thơm ngát Mặt hoa nồng nàn đêm sâu Có một Thăng Long Nguyễn Trãi Chong đèn viết sách Bình Ngô. Có một Thăng Long mềm mại Tựa vai ta bước bên hồ. Có một Thăng Long Lê Lợi Giặc tan trả lại gươm thần. Có một...

Nhớ ngày Thủ Đô kháng chiến

10630392 Hoài Anh ...Trước đau thương Hà Nội không buồn Hà Nội rắn như thanh sắt nguội Mặt nhựa nứt ra làm chiến hào Cát sông Hồng vào nâng cao chiến lũy Mỗi con đường đều muốn thành chiến sĩ Kiêu hãnh mang thương tích trên mình Chặn chân giặc dù là một bước "Gạch ngói thà tan để ngọc lành" Mỗi phố đánh Tây bằng đặc sản Phố Hàng Bát mang bát Phố Hàng Bông mang bông Đắp ụ ngăn xe giặc tới Giường Hồng Công đôi vợ chồng...

Trở về

10629593 TG? Tôi lớn thêm, Hà Nội cũng rộng thêm dần Đi về phía nào cũng gặp điều kinh ngạc Hoa sen nở chân chùa Một Cột Hương sen thơm tận chợ Ngọc Hà. Bách Thảo làm rừng, làm núi giữa thủ đô. Cây cũng giống người mang tên, mang tuổi Đền Quán Thánh gió hồ rười rượi Bàn tay người sáng chân tượng đồng đen. Tàu điện đi mang khúc nhạc leng keng Cửa tàu thấp trẻ con nhảy rất dễ Bưởi - Đồng Xuân - Bờ Hồ - Phố...

Em có về Hà Nội

Hoàng Gia Cương Tôi hối hả giữa chiều thu Hà Nội Qua Chương Dương mát rượi gió sông Hồng Những phố cổ rêu phong viền mái ngói Ðón tôi về với Hàng Bạc, Hàng Bông... Hà Nội dẫu từng ngày bao biến đổi Hồ Gươm xanh - xanh mãi liễu buông xanh Người náo nức cùng thu đi rất vội Tôi tìm em - bông cúc trắng riêng mình! Em có đón thu về - thu Hà Nội? Sao...

Đêm Hà Nội nhớ

Bùi Sim Sim Xa một tuần có lâu quá không anh? Sao em thấy ngày cứ dài đến thế Đêm Hà Nội thơm nghẹn lòng hoa sữa Ngôi sao em ngân ngấn khóc chân trời. Ngày xa anh, em bỗng hoá đơn côi Gió cũng chẳng vô tình ngang cửa nữa. Một chiếc lá rơi cũng làm em nhớ Áp mặt lên trăng mới biết trăng gầy. Hà Nội bồng bềnh trôi theo heo...

Tìm lại

TG? Tuổi thơ tôi ở lại nơi này Những năm tháng buồn vui - Hà Nội Đi xa rồi, nửa đời ngoảnh lại Chợt bắt gặp Hà Nội tinh khôi. Kỷ niệm dội về đau nhói Mối tình tuổi mười lăm... Bầu trời tuổi thơ oà vỡ Bao dung vòm cây, dịu dàng mái phố Những con đường lạ lạ quen quen Đâu rồi tuổi thơ? Tôi mải miết đi tìm Như kẻ đánh mất vàng giữa sông sâu lặn lội. Cỏ Hồ Tây phủ xanh đầy mọi lối ...

Không đề

TG? Hà Nội mùa này đỏng đảnh cũng như em Chợt nắng, chợt mưa chẳng thể nào biết nữa! Anh ra phố mưa ào ào trước cửa Anh về phòng, nắng gắt bên song. Hà Nội bây giờ vời vợi nhớ mong Em về nơi xa nắng có hồng đôi má? Anh bỗng nghe lòng mình thật lạ Chẳng biết là có phải nhớ em không. Trời rồi sẽ...

Muôn mặt đời thường

...Nếu có điều gì ta xin như ân huệ Là cầu mong nhân nghĩa đậu nên mùa Khi muối kết hạt đòng trên ruộng bể Thôi đừng nhắc mưa tuôn, thôi đừng sóng tràn bờ
Trần Thị Huyền Trang


Thời thơ ấu những lời cô thắp sáng, để bàn chân biết đường ngay lối thẳng, biết mở lòng sống hết tiếng yêu thương. Cho chúng em về lại quây quần , ríu rít tuổi thơ trường lớp cũ, nơi bóng lớn cuộc đời cô vẫn rủ một vòm trời xanh sáng chúng em đi

Dẫu có chênh vênh một đoạn đường đời, đừng chán nản đừng quay lưng trốn chạy, đừng vội trách con đường nhiều trở ngại, xin hãy tự trách mình không biết cách đi qua

Ngẫm lại ở đời mình vẫn có cái may Nợ cơm áo không làm mình dửng dưng Trước một bông hoa đẹp.
Phan Chín
Xin cảm ơn cuộc đời đã cho ta bên nhau Ít phút thôi đủ trở thành kỷ niệm Dẫu nơi ta ngồi thời gian không hoá thạch Nay quay về dịu ngọt vẫn còn ngân
Nguyễn Thành Phong

Có thể nào quên nỗi nhớ lúc xa nhau Bao kỷ niệm trong ta đằm thắm mãi Như gió hút giữa ngàn lau trắng ấy Thổi qua rồi cây lá vẫn còn rung
Thuý Bắc

Anh hát em nghe khúc hát đồng quê Cho lắng lại vui buồn muôn thuở Cho mẹ thương con, cho vợ thương chồng Người không thương nhau có rất ít ở trên đời.

Em vẫn em mà hạ đã xa rồi Anh dẫu khác, tình yêu còn thổn thức Đời cứ gió miên man ngàn trang sách Chẳng trang nào xoá được trang xưa
Sĩ Đại

Vòm trời kia có thể không em Không biển nữa chỉ mình anh với cỏ Cho dù thế thì anh vẫn nhớ Biển một bên và em một bên
Trần Đăng Khoa

Một nửa ơi giá như anh biết được Với riêng em anh quan trọng dường nào Và cuộc sống có anh là tất cả Một nửa ơi xin hãy nhớ điều này.

Nếu có một lần anh cho em chọn lựa Giữa anh và bao nỗi đam mê Em sẽ chọn anh và cơn mưa ngày cũ Níu áo em ướt cả lối về
Đặng Mai Duyên

Anh mất em như mất nửa cuộc đời Một nửa nữa đi đâu về đâu vậy?... Nhưng anh biết nếu vẫn còn em đấy Thì nửa đời còn lại cũng ra đi...
Thái Giang

Hỡi những bố mẹ bên bờ chia cắt Phút giây thôi hãy nghe tiếng con mình
Vương Trọng

Lạc trong anh em là thuyền không lái Bởi vì anh đã quá vững tay chèo Lạc trong em anh không quay trở lại Em dẫn đường rực rỡ một vì sao
Đắc Lê

Ngày tháng ơi quay lại có được không? Cho em về với bến bờ xưa ấy Dẫu biết là tình yêu không dễ vậy Xin cứ trả em về với ngày ấy của riêng em!
Hàm Sương

Bao nợ nần trả mãi rồi cũng hết Ta nợ tình nhau trả biết đến bao giờ.
Yên Đức

Ta thường yêu những gì xa xôi Để tuột mất trong tầm tay hạnh phúc Nếu vĩnh biệt là những gì đã mất Người dễ gì mất được ở trong ta
Trung Thiếu Huyền

Chiều nay thương nhớ nhất chiều nay Thoáng bóng em trong cốc rượu đầy Tôi uống cả em và uống cả Một trời quan tái mấy cho say
Nguyễn Bính

Hạnh phúc giản đơn sao vẫn xa vời Ta ngoảnh lại cả trời chiều đổi gió Nhớ và nhớ mãi cồn cào nỗi nhớ Một nửa ơi biết gửi về đâu?

Từ thuở mang gươm đi dựng nước Ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long
Huỳnh Thiện Nghệ

Cuộc sống quanh ta như một bàn cờ Bày trước mặt đường đi muôn nẻo Thử một lần đổi xe lấy pháo Tàn cuộc cờ liệu pháo có hơn xe?
Dương Đức Quảng

Ta đã đi qua mấy chặng đường đời Bao đèo dốc đã qua, mùa xuân chờ phía trước Cái cần vượt thì hình như đã vượt Nếu còn cái khó nào là ở chính ta thôi.
Phạm Tiến Duật

Ngày xuân về với cảnh chùa Khấn thì đã khấn nhưng chưa cầu gì. Định xin một chút từ bi Nhưng đời dữ biết lấy gì hộ thân?... Định xin Đức Phật Di Đà Tiền nhiều, của lắm gọi là mai sau. Phật cười: Trong cuộc bể dâu Tiền chi cho lắm khổ đau vì tiền. Bâng khuâng đứng trước cửa thiền Cầm bằng lấy sự bình yên trở về.
Vĩnh Tuấn

Chỉ có những tâm hồn nồng cháy Dẫn đưa những cuộc đời không ngại gian lao Dẫu có đi cả đời qua khói bụi Hãy cứ tin hạnh phúc cuối con đường
Anh Chi

Vấp một chút thôi đâu có đáng gì Hãy đứng dạy đừng sợ chi vấp ngã. Đường chông gai và sóng to biển cả Giúp con thêm mạnh mẽ tự tin. Dừng một bước để bước bước xa hơn Con sẽ thấy mình thêm can đảm Mẹ gửi mai sau cánh buồm dũng cảm Gió cuộc đời nâng đỡ con thuyền con
Dương Liên

Ngạc nhiên quá ngày ta mười bẩy tuổi Bất chợt dịu dàng, bất chợt buồn vui Có lắm lúc tự nhiên ta muốn khóc Một vì sao xanh biêng biếc lưng trời
Cát Hà

Nơi cát bụi em là vàng lóng lánh Ở bên anh, em là hoa xương rồng Trong đêm tối hoa như sao sáng Bình minh lên hoa đứng nhỏ nhoi
Nguyễn Thị Hồng

Có gì đẹp trên đời hơn thế Người yêu người, sống để yêu nhau.
Tố Hữu

Có mùa hè nào mà không nắng chói chang Có con sóng nào mà không lăn trên cát trắng Có gió biển nào mà không mang vị mặn Có tình yêu nào không sóng gió đâu anh.

Lòng cứ muốn được một lần trở lại Những tháng ngày gọi mãi ...chẳng thành tên.
Thanh Phương

Điều cần nói với người này với người kia vô nghĩa Bao nỗi niềm không thể tỏ cùng nhau!
Xuân Hội

Bông hoa nở cho đời thêm hương sắc Lúc tàn đi còn để hạt cho mùa sau.

Khi ta ở đất chỉ là nơi đất ở Khi ta đi đất bỗng hoá tâm hồn
Chế Lan Viên

Anh đến rồi đi, tôi cứ ngỡ đâu đây Chiếc áo sờn vai bạc màu gió nắng. Khi anh đến không muốn làm náo động Nên khi đi lặng lẽ chẳng phiền ai

Bắt đầu khó, kết thúc càng khó hơn Đôi mắt ấy có sương và có nắng Bóng in gầy cuối trời im lặng Cố xa đi sao càng thấy gần hơn

Mới biết đời người mỗi bước một xa Thêm mỗi tuổi, thấm thêm lời ly biệt Lúc gần nhau sao mình chẳng biết Có những phút giây này ngồi thương nhớ đầy vơi.

Sẽ có một ngày trên trái đất bao la Anh ngã xuống hoá thân thành bụi cát Nhưng biển cả vẫn không thôi dào dạt Vỗ ru bờ những khúc hát đêm đêm
Trần Hậu

Sau đại dương tưởng rằng không còn biển Khi cập bờ tim vẫn lênh đênh
Hồng Thanh Quang

Khách văn chương ai cũng người giàu có Tiền phù du như gió thoảng qua tay Phiêu lãng sống một đời trai kiêu bạc Rượu tri âm dốc chén ruột gan say...
Lương Địch

Nhớ là có lần trong bão táp Đã vì em anh sống hết mình Dù trong tay không cầm bông hoa đẹp Nhưng lòng anh biết bao ân tình
Phan Cung Việt

Cô gái thêm ngàn lần đáng yêu Là cô gái quên mất mình rất đẹp Cũng như thế các tài năng đích thực Là các tài năng không tự nói về mình.
Trần Hoà Bình

Tôi đứng bơ vơ xem tiễn biệt Lòng buồn đau xót nỗi chia xa Tôi thấy tôi thương những con tàu Nghìn đời không đủ sức đi mau

Đừng bắt em nói dối Ngay cả với chính mình Bởi những lời thề thốt Đâu trói được tim anh.
Nguyễn Quang Tính

Anh không hiểu một điều Không thể đem biển xanh Với bao la khát vọng Đựng trong một cốc xinh Trên mặt bàn yên tĩnh
Nguyễn Thị Hồng

...Ở nơi ấy cuộc sống ồn ào và náo động Ai ngăn được lòng anh không mơ tưởng Một bàn tay mềm mại khác tay em.
Lam Giang

Anh có nghe tiếng người em gái nhỏ Những bình minh lên, mỗi buổi chiều về Thao thức năm canh em gọi tìm anh đó Gần lắm bên mình những khoảng trời xanh

Nơi xa vời anh có biết không Em gọi tên anh thì thầm cùng tiếng sóng Nếu nơi đó anh thấy lòng xao động Là tình em vang vọng ngóng anh về
Hồng Ngát

Ta vẫn biết em là hoa dại Hương nhị kia đã gửi khắp bao người Ta vẫn biết em không còn nguyên vẹn Một tâm hồn để hiểu thấu lòng ta Nhưng đã lỡ đào nguyền trao ước hẹn Không lẽ nào ta đổi đoạn tình ca...

Không tiếc nữa người ta đã gặp Rồi ra đi không để lại bóng hình Không tiếc nữa những ngày xanh uổng phí Đã trôi qua trong khắc khoải đợi chờ Ta chỉ tiếc lời chân thành giản dị Giờ hoá thành hư ảo u vơ.
Trần Hậu

Ăn có thể ăn nửa bữa Ngủ có thể ngủ nửa đêm Nhưng không đi nửa đường chân lý Yêu tình yêu bằng nửa trái tim

Xóm nhỏ của tôi ơi mến thương Dẫu có đi xa vạn nẻo đường Trong hành trang của người xa xứ Vẫn mãi căng đầy nỗi nhớ thương
Nguyễn Đình Nhữ

Uống say mai sớm bạn lên đường Thân lại nương nhờ chốn viễn phương Trăm hận nghìn đau nào sánh nổi Tấm lòng lưu lạc nhớ quê hương
Thanh Nam

Chiến thắng chỉ bừng lên khi chung sức, chung lòng Nhìn lại sau mình những thất bại, thành công Dẫu vất vả gian nan, hãy tiến về phía trước Tạm quên đi cá nhân nào tranh phần thua được Lời nói vô tình làm hổ thẹn lương tâm Bóng đá VN mới bớt phần thăng trầm dâu bể.
Lê Huy Quang

Thức trắng đêm nay nhớ một người Một người tôi nhớ, một người thôi Đêm nay, đêm nữa, đêm mai nữa Tôi nhớ một người không nhớ tôi

Em gần đấy sao vẫn là xa lạ Suốt một đời đã hiểu hết nhau đâu Có năm tháng gần nhau mà lạnh giá Có đêm xa thương nhớ bạc mái đầu.

Mải thức làm thơ mong tặng em Hết trăng khuya khoắt lại chong đèn Nào hay gương mặt thơ im lặng Mờ cả trăng khuya, nhạt cả đèn...!

Ai đi xa một lần rồi mới biết Nỗi nhớ nhà cứ da diết trong tim

Anh nhớ em với nỗi nhớ khôn cùng Đêm trăng sáng nhìn trăng sao khó ngủ Khoảng đêm dài bao la vũ trụ Nỗi nhớ khôn cùng anh biết gửi vào đâu?

Triết lý của cây đâu cần có nhiều lời Khi lá rụng là biết tìm về cội.

Trên đời này niềm vui không có thực Và tình yêu chỉ trong truyện mà thôi.
Lưu Quang Vũ

Đời thiếu mẹ hiền, không phụ nữ Anh hùng thi sĩ hỏi còn đâu?
M.Gooc Ki

Nhớ mãi em ơi một tiếng cười Ấm lòng khi gió lạnh mưa rơi Bớt đi sầu muộn trong thanh vắng Mang lại cho đời phút thảnh thơi
Phạm Tấn

Một ngày ở giữa sơn khê Cỏ xanh mướt cỏ, bốn bề thiên nhiên Cho ta rũ hết ưu phiền Cho ta sống giữa hồn nhiên với mình
Kim Anh

Ai bè bạn của một thời dong duổi Thắp lên dùm ngọn lửa cuối đêm đông.

Đêm bình yên thức với trời sao Tiếng sóng vỗ ầm ào như nhắn nhủ Dẫu chiến tranh đã lùi vào quá khứ Đừng vô tình quên lãng những nỗi đau
Trần Văn Thụ

Anh xưa cũ trong căn phòng xưa cũ Nỗi anh mang thì cũng nỗi con người Những xuân hạ thu đông, mong sao anh có thể Quên nơi đây đã vang tiếng em cười.
Nguyễn Sĩ Đại

Gió triền sông cứ cồn cào thổi mãi Mùa đã tràn về trên bến bãi phù sa
Bích Thuỷ

Có thể ngọt ngào hơn và có thể Sẽ cô đơn phiền muộn gấp hai lần Nhưng giấc mộng tình xuân không thể giữ Tiễn em về phía ấy với trời xanh
Nguyễn Sĩ Đại

Bao nợ nần trả mãi rồi cũng hết Ta nợ tình nhau trả biết đến bao giờ.
Yên Đức

Trời còn có bữa sao quên mọc Anh chẳng đêm nào chẳng nhớ em
Nguyễn Bính

Đất khách năm tàn vẫn gió mưa Ngồi bên ly rượu đón giao thừa Nhìn qua khung cửa mờ hơi nước Lại nhớ mưa phùn đất Bắc xưa
Thanh Nam


Có những điều đơn giản làm sao Không can đảm nên không dám nói Để đến lúc đã xa nhau vời vợi Mới thấy giận, thấy trách lòng riêng
Hoài Thu

Trả cho anh dòng hồi ức tuôn trào Em lạc lối giữa đời thường khát vọng Em và anh - tình yêu vẫn sống Có bao giờ thương nhớ hết trả vay?
Đỗ Minh Loan

Thương cảm cùng ai trong chiều tím Viết hộ cho ai trọn tình thơ Hay tại lòng ta đang độ chín Chạm ánh hoàng hôn cũng thẫn thờ.
Ngô Viết Linh

Thương ai nón thúng quai thao Chòng chành phiên chợ tết Áo tứ thân nào Đủ che lạnh lúc đông sang.
Dương Trọng

Ước gì em đừng nghĩ về anh Thì đêm sẽ không dài đến thế Ngày lại ngày dài như tkhông thể Sao lúc nào em cũng nghĩ về anh.
Trần Bích Thuỷ

Nghĩ về Người lòng con trong sáng hơn.

Nơi sân trường là một góc quê hương.

Thơ tình

Dù có đi 4 phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội

Giá của từng thước đất

Đại tướng của lòng dân.

Suối nguồn yêu thương.

Việt Nam - Đất nước - Con người

Chơi Cờ Vua

Chơi cờ tướng

Dòng 1 chơi 1 người - Dòng 2 chơi 2 người - Dòng 3 chơi cờ thế - Dòng 4 không chơi. Thao tác khi chơi: Nhấn chuột vào quân cờ rồi nhấn chuột vào vị trí mới mà quân cờ cần đến

Chơi cờ vua - thử thách trong ngày

Thích

Game xếp thú Picachu