Chào mừng quý vị đến với website của Nguyễn Hương

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

Dịch trang web này sang các ngôn ngữ khác.

Hướng về Biển Đông

Cổng 30 Hoàng Diệu, mây trắng vẫn bay về

Lương Đình Khoa Cổng 30 Hoàng Diệu, mây trắng vẫn bay về Tìm bóng hình Người dệt lời thương nhớ. Sóng Vũng Chùa đêm ru mềm hơi thở Mẹ Quảng Bình tình nghĩa vỗ trùng khơi. Nước mắt tháng Mười đã chảy dọc biển Đông Mặn núi sông, mặn thêm biển cả Mặn lòng người, mặn tháng Mười nhắc nhớ Mặn ngàn năm... Trong nô lệ đêm đen Đợi mặt trời từ...

Nước mắt tháng 10 chảy dọc Biển Đông

Lương Đình Khoa Nước mắt tháng Mười chảy dọc biển Đông Cho một thân rồng cuộn mình thôi thắp lửa Đêm xô ngày, ngày xô mùa đau vỡ Những ban mai thôi gõ cửa chào Người Cửa sổ 30 Hoàng Diệu vẫn mở đấy thôi Mây trắng nhớ nụ cười Người vương nắng Gió len phòng hong khô ngày nước mắt Đừng vội tan hơi ấm cuối còn gần Bờ vai...

Thương tiếc muôn lời

TG? Nghe tin đau xót Tướng về trời Thảng thốt muôn người nước mắt rơi Danh tiếng lừng vang toàn thế giới Tài năng kiệt xuất chỉ mình người Điên Biên mãi mãi còn soi sáng A1 lừng vang vẫn chói ngời Bốn biển năm châu đều thán phục Muôn lời thương tiếc bác Văn* ơi!...

Đại Tướng ơi.

TG? Tin dữ đến rồi sao hỡi trời? Loa đài thông báo khắp nơi nơi Tướng tài quân sự xưa nay...hiếm Chủ soái cầm quân chỉ có Người ! Chiến dịch Điện Biên vang thế giới Mùa xuân thống nhất nước non ngời Năm châu bái phục ngài Nguyên Giáp Dân Việt tiếc thương...Đại tướng ơi!...

Vô cùng thương tiếc Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

TG? Tướng quân kiệt xuất đã về trời Khai quốc công thần chẳng phút ngơi Võ lược tan tành hai đế quốc Văn tâm thu phục triệu lòng người. Quân dân cả nước thương vô hạn Bầu bạn năm châu ngợi hết lời Trăm lẻ ba còn lo vận nước Vũng Chùa, Núi Yến ngắm xa khơi!...

Trọn đời vì nước, vì dân

TG? Với quân đội ông là đại tướng Với nhân dân ông là cha, là bác, là anh, Với nhân loại ông là bậc tài danh. Ông ra đi, dẫu hẳn nhiên nhưng vẫn đau, vẫn xót. Vẫn như là còn đây trong những cuộc tấn công quyết liệt Vào mọi kẻ thù vì đất nước bình yên. Đại tướng của chúng ta một ông cụ rất hiền Nhưng chất chứa tâm hồn mãnh liệt Yêu mãi mãi...

Thương nhớ Bác Giáp

TG? Một buổi chiều thu xám đất trời Xa rồi... Bác Giáp kính yêu ơi! Thiên tài khiển tướng lừng non nước Trí dũng điều binh sáng rạng ngời. Nghiệp võ lưu truyền cho hậu thế Nhân văn đức độ thấu tình người Toàn dân xúc động niềm thương tiếc Bốn bể nghiêng mình khắp mọi nơi...

Bác ơi

Trung Sơn (16.10.2013) Bác ơi! cả chục ngày rồi Quân dân ta vẫn bồi hồi nhớ thương Cuộc đời Bác một tấm gương Tài ba mưu lược phi thường Bác ơi! Nhớ Người nỗi nhớ khôn nguôi Lòng như muối bóp lệ rơi tuôn trào Bác thương lính quý đồng bào Trung Quân ái Quốc xiết bao nghĩa tình. Một lòng với Đảng Quang vinh Vì dân, vì Nước quên mình vô tư Bác là vị Tướng nhân từ Chỉ huy kiệt xuất, Giáo sư toàn tài. ...

Thương người

TG? Vĩ nhân yên nghỉ tại đây rồi Muôn đời muôn kiếp Vũng Chùa ơi Núi non biển biếc ru Người ngủ Biết thế sao con vẫn ngậm ngùi....

Tượng đài lòng dân

TG? Tượng đài ghi tạc ở lòng dân Bác Giáp tướng tài: Trí, dũng, nhân Trăn trở bảo toàn sinh mạng lính Nghĩ suy tránh thiệt máu xương quân. Xông pha trận mạc tung hoành võ Về với đời thường thấm đẫm văn Chọn giấc ngàn thu nơi đất mẹ Lưu truyền bậc thánh tiếng vang ngân!...

Hiển Thánh

TG? Đại Tướng thiên tài chẳng biệt xa Gửi hồn trong Vũ Trụ bao la Xác thân nằm ở nơi quê mẹ Thần khí tụ ngân tại đất nhà Dõi Biển giữ yên vùng Hải phận Tựa Sơn bảo vệ nước non ta Mộ phần đặt đúng tầm phong thủy Hiển Thánh uy linh diệt Ác Tà....

Vĩnh biệt Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

Trần Quang Tuấn Lá cờ tang rủ cuối thu Ánh dương vừa tắt sầu u đất trời Nghẹn lòng đau hỡi Bác ơi! Ngước nhìn di ảnh lệ rơi nhạt nhoà. Thế là Bác mãi đi xa Lưu danh lại bản hùng ca cuộc đời Song toàn văn võ sáng ngời Tấm lòng nhân hậu biển trời bao la. Khắp nơi thế giới ngợi ca Nhân dân khâm phục cha già kính yêu Trong tim vẫn nhớ những điều Tám câu bất hủ* làm xiêu lòng người. ...

Nhớ mãi không nguôi

TG? Đau xót trong lòng đẫm lệ rơi Con tim nấc nghẹn nỗi khôn nguôi Bâng khuâng những tưởng không xa cách Lưu luyến còn như chẳng thể rời. Cả nước tiễn đưa buồn tiếc Bác Toàn dân vĩnh biệt nhớ thương Người. Vũng Chùa - Đảo Yến nơi yên nghỉ Vạn thuở muôn Thu với đất trời. Vạn thuở muôn Thu với đất trời Nơi đây yên nghỉ một con Người Kiên...

BẤT TỬ

Nguyễn Trọng Tạo Kính viếng Đại tướng Võ Nguyên Giáp Thánh Gióng về trời. Thánh Giáp về quê Vì Dân Nước Người trở thành Bất Tử Thành Núi thành Mây thành Ruộng Đồng, Sông, Bể Thành tượng hình chữ S trấn biển Đông Thành Đền thờ trong mỗi tấm lòng Dân Thành Ngọn đuốc soi đường đêm tăm tối Thành Mặt trời cho trần gian nắng mới Thành Mặt trăng vành vạnh tấm gương vàng Người ba năm không nói không cười vươn vai thành Phù Đổng Người cuối đời phải dấu ánh sao Khuê trong tấc dạ...

Vị tướng già

Anh Ngọc Những đối thủ của ông đã chết từ lâu Bạn chiến đấu cũng chẳng ai còn nữa Ông ngồi giữa thời gian vây bủa Nghe hoàng hôn chầm chậm xuống quanh mình. Bàn chân đi qua hai cuộc chiến tranh Giờ chậm rãi lần theo dấu gậy Đôi bàn tay nhăn nheo run rẩy Đã từng gieo khủng khiếp xuống đầu thù. Trong góc vườn mùa thu Cây lá cũng như ông lặng lẽ Tám mươi tuổi ông lại như đứa trẻ Nở nụ cười ngơ ngác thơ...

TẤM ÁO GIÁP ĐẤT VIỆT

Đặng Hà My “Sao tim con bỗng nghẹn lại ông ơi„* Dẫu chỉ là tiếng gọi của con trẻ Trong phút giây Vĩnh viễn Biệt ly Người Nước mắt cho ngày gặp mặt này đây Bác ơi Phía ngoài cánh cổng kia Trần gian bây giờ Cô đơn lắm Con xa quá nên không thể về cùng Chỉ biết thắp nén nhang trong tâm khảm Hôm qua thấy cha con đi viếng Bác Lòng xúc động dáng người vẫn ung dung Có phải Bác đã truyền thêm sức mạnh Thấy...

Đường tới Điện Biên Phủ

Trích Trường ca viết theo Hồi ký của Đại tướng Võ Nguyên Giáp … Trải tấm bản đồ ra trước mặt Như trải cả lòng mình cùng bao nỗi cam go Đường đến Điện Biên đâu chỉ có xe thồ Chiếc khăn tay mang theo như ngọn cờ trước mặt Điện Biên là cái đích Nhưng đến Điện Biên bằng cách nào mà không tốn máu xương? Có Tướng Giáp đưa đường “Voi” cũng thua “châu chấu” Đưa cho Bác chiếc khăn tay còn thấm máu Chiếc khăn tay đã...

Tâm thế Võ Đại Tướng

Nguyễn Hưng Hải Đành mắc nợ Văn Miếu Quốc Tử Giám Mắc nợ những ánh mắt học trò trang giáo án Mắc nợ giảng đường và những câu thơ Cả đời ông gắn chặt chiếc ba lô Gắn chặt miền biên ải Tinh hoa mấy nghìn năm ngỡ như dồn cả lại Trong một con người nom có vẻ thư sinh mà nặng trĩu buồn lo vận nước Ông cầm quân bằng cái tâm, cái đức Binh khí trong tay là cái đạo làm người Chính vì thế mà...

Muôn mặt đời thường

...Nếu có điều gì ta xin như ân huệ Là cầu mong nhân nghĩa đậu nên mùa Khi muối kết hạt đòng trên ruộng bể Thôi đừng nhắc mưa tuôn, thôi đừng sóng tràn bờ
Trần Thị Huyền Trang


Thời thơ ấu những lời cô thắp sáng, để bàn chân biết đường ngay lối thẳng, biết mở lòng sống hết tiếng yêu thương. Cho chúng em về lại quây quần , ríu rít tuổi thơ trường lớp cũ, nơi bóng lớn cuộc đời cô vẫn rủ một vòm trời xanh sáng chúng em đi

Dẫu có chênh vênh một đoạn đường đời, đừng chán nản đừng quay lưng trốn chạy, đừng vội trách con đường nhiều trở ngại, xin hãy tự trách mình không biết cách đi qua

Ngẫm lại ở đời mình vẫn có cái may Nợ cơm áo không làm mình dửng dưng Trước một bông hoa đẹp.
Phan Chín
Xin cảm ơn cuộc đời đã cho ta bên nhau Ít phút thôi đủ trở thành kỷ niệm Dẫu nơi ta ngồi thời gian không hoá thạch Nay quay về dịu ngọt vẫn còn ngân
Nguyễn Thành Phong

Có thể nào quên nỗi nhớ lúc xa nhau Bao kỷ niệm trong ta đằm thắm mãi Như gió hút giữa ngàn lau trắng ấy Thổi qua rồi cây lá vẫn còn rung
Thuý Bắc

Anh hát em nghe khúc hát đồng quê Cho lắng lại vui buồn muôn thuở Cho mẹ thương con, cho vợ thương chồng Người không thương nhau có rất ít ở trên đời.

Em vẫn em mà hạ đã xa rồi Anh dẫu khác, tình yêu còn thổn thức Đời cứ gió miên man ngàn trang sách Chẳng trang nào xoá được trang xưa
Sĩ Đại

Vòm trời kia có thể không em Không biển nữa chỉ mình anh với cỏ Cho dù thế thì anh vẫn nhớ Biển một bên và em một bên
Trần Đăng Khoa

Một nửa ơi giá như anh biết được Với riêng em anh quan trọng dường nào Và cuộc sống có anh là tất cả Một nửa ơi xin hãy nhớ điều này.

Nếu có một lần anh cho em chọn lựa Giữa anh và bao nỗi đam mê Em sẽ chọn anh và cơn mưa ngày cũ Níu áo em ướt cả lối về
Đặng Mai Duyên

Anh mất em như mất nửa cuộc đời Một nửa nữa đi đâu về đâu vậy?... Nhưng anh biết nếu vẫn còn em đấy Thì nửa đời còn lại cũng ra đi...
Thái Giang

Hỡi những bố mẹ bên bờ chia cắt Phút giây thôi hãy nghe tiếng con mình
Vương Trọng

Lạc trong anh em là thuyền không lái Bởi vì anh đã quá vững tay chèo Lạc trong em anh không quay trở lại Em dẫn đường rực rỡ một vì sao
Đắc Lê

Ngày tháng ơi quay lại có được không? Cho em về với bến bờ xưa ấy Dẫu biết là tình yêu không dễ vậy Xin cứ trả em về với ngày ấy của riêng em!
Hàm Sương

Bao nợ nần trả mãi rồi cũng hết Ta nợ tình nhau trả biết đến bao giờ.
Yên Đức

Ta thường yêu những gì xa xôi Để tuột mất trong tầm tay hạnh phúc Nếu vĩnh biệt là những gì đã mất Người dễ gì mất được ở trong ta
Trung Thiếu Huyền

Chiều nay thương nhớ nhất chiều nay Thoáng bóng em trong cốc rượu đầy Tôi uống cả em và uống cả Một trời quan tái mấy cho say
Nguyễn Bính

Hạnh phúc giản đơn sao vẫn xa vời Ta ngoảnh lại cả trời chiều đổi gió Nhớ và nhớ mãi cồn cào nỗi nhớ Một nửa ơi biết gửi về đâu?

Từ thuở mang gươm đi dựng nước Ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long
Huỳnh Thiện Nghệ

Cuộc sống quanh ta như một bàn cờ Bày trước mặt đường đi muôn nẻo Thử một lần đổi xe lấy pháo Tàn cuộc cờ liệu pháo có hơn xe?
Dương Đức Quảng

Ta đã đi qua mấy chặng đường đời Bao đèo dốc đã qua, mùa xuân chờ phía trước Cái cần vượt thì hình như đã vượt Nếu còn cái khó nào là ở chính ta thôi.
Phạm Tiến Duật

Ngày xuân về với cảnh chùa Khấn thì đã khấn nhưng chưa cầu gì. Định xin một chút từ bi Nhưng đời dữ biết lấy gì hộ thân?... Định xin Đức Phật Di Đà Tiền nhiều, của lắm gọi là mai sau. Phật cười: Trong cuộc bể dâu Tiền chi cho lắm khổ đau vì tiền. Bâng khuâng đứng trước cửa thiền Cầm bằng lấy sự bình yên trở về.
Vĩnh Tuấn

Chỉ có những tâm hồn nồng cháy Dẫn đưa những cuộc đời không ngại gian lao Dẫu có đi cả đời qua khói bụi Hãy cứ tin hạnh phúc cuối con đường
Anh Chi

Vấp một chút thôi đâu có đáng gì Hãy đứng dạy đừng sợ chi vấp ngã. Đường chông gai và sóng to biển cả Giúp con thêm mạnh mẽ tự tin. Dừng một bước để bước bước xa hơn Con sẽ thấy mình thêm can đảm Mẹ gửi mai sau cánh buồm dũng cảm Gió cuộc đời nâng đỡ con thuyền con
Dương Liên

Ngạc nhiên quá ngày ta mười bẩy tuổi Bất chợt dịu dàng, bất chợt buồn vui Có lắm lúc tự nhiên ta muốn khóc Một vì sao xanh biêng biếc lưng trời
Cát Hà

Nơi cát bụi em là vàng lóng lánh Ở bên anh, em là hoa xương rồng Trong đêm tối hoa như sao sáng Bình minh lên hoa đứng nhỏ nhoi
Nguyễn Thị Hồng

Có gì đẹp trên đời hơn thế Người yêu người, sống để yêu nhau.
Tố Hữu

Có mùa hè nào mà không nắng chói chang Có con sóng nào mà không lăn trên cát trắng Có gió biển nào mà không mang vị mặn Có tình yêu nào không sóng gió đâu anh.

Lòng cứ muốn được một lần trở lại Những tháng ngày gọi mãi ...chẳng thành tên.
Thanh Phương

Điều cần nói với người này với người kia vô nghĩa Bao nỗi niềm không thể tỏ cùng nhau!
Xuân Hội

Bông hoa nở cho đời thêm hương sắc Lúc tàn đi còn để hạt cho mùa sau.

Khi ta ở đất chỉ là nơi đất ở Khi ta đi đất bỗng hoá tâm hồn
Chế Lan Viên

Anh đến rồi đi, tôi cứ ngỡ đâu đây Chiếc áo sờn vai bạc màu gió nắng. Khi anh đến không muốn làm náo động Nên khi đi lặng lẽ chẳng phiền ai

Bắt đầu khó, kết thúc càng khó hơn Đôi mắt ấy có sương và có nắng Bóng in gầy cuối trời im lặng Cố xa đi sao càng thấy gần hơn

Mới biết đời người mỗi bước một xa Thêm mỗi tuổi, thấm thêm lời ly biệt Lúc gần nhau sao mình chẳng biết Có những phút giây này ngồi thương nhớ đầy vơi.

Sẽ có một ngày trên trái đất bao la Anh ngã xuống hoá thân thành bụi cát Nhưng biển cả vẫn không thôi dào dạt Vỗ ru bờ những khúc hát đêm đêm
Trần Hậu

Sau đại dương tưởng rằng không còn biển Khi cập bờ tim vẫn lênh đênh
Hồng Thanh Quang

Khách văn chương ai cũng người giàu có Tiền phù du như gió thoảng qua tay Phiêu lãng sống một đời trai kiêu bạc Rượu tri âm dốc chén ruột gan say...
Lương Địch

Nhớ là có lần trong bão táp Đã vì em anh sống hết mình Dù trong tay không cầm bông hoa đẹp Nhưng lòng anh biết bao ân tình
Phan Cung Việt

Cô gái thêm ngàn lần đáng yêu Là cô gái quên mất mình rất đẹp Cũng như thế các tài năng đích thực Là các tài năng không tự nói về mình.
Trần Hoà Bình

Tôi đứng bơ vơ xem tiễn biệt Lòng buồn đau xót nỗi chia xa Tôi thấy tôi thương những con tàu Nghìn đời không đủ sức đi mau

Đừng bắt em nói dối Ngay cả với chính mình Bởi những lời thề thốt Đâu trói được tim anh.
Nguyễn Quang Tính

Anh không hiểu một điều Không thể đem biển xanh Với bao la khát vọng Đựng trong một cốc xinh Trên mặt bàn yên tĩnh
Nguyễn Thị Hồng

...Ở nơi ấy cuộc sống ồn ào và náo động Ai ngăn được lòng anh không mơ tưởng Một bàn tay mềm mại khác tay em.
Lam Giang

Anh có nghe tiếng người em gái nhỏ Những bình minh lên, mỗi buổi chiều về Thao thức năm canh em gọi tìm anh đó Gần lắm bên mình những khoảng trời xanh

Nơi xa vời anh có biết không Em gọi tên anh thì thầm cùng tiếng sóng Nếu nơi đó anh thấy lòng xao động Là tình em vang vọng ngóng anh về
Hồng Ngát

Ta vẫn biết em là hoa dại Hương nhị kia đã gửi khắp bao người Ta vẫn biết em không còn nguyên vẹn Một tâm hồn để hiểu thấu lòng ta Nhưng đã lỡ đào nguyền trao ước hẹn Không lẽ nào ta đổi đoạn tình ca...

Không tiếc nữa người ta đã gặp Rồi ra đi không để lại bóng hình Không tiếc nữa những ngày xanh uổng phí Đã trôi qua trong khắc khoải đợi chờ Ta chỉ tiếc lời chân thành giản dị Giờ hoá thành hư ảo u vơ.
Trần Hậu

Ăn có thể ăn nửa bữa Ngủ có thể ngủ nửa đêm Nhưng không đi nửa đường chân lý Yêu tình yêu bằng nửa trái tim

Xóm nhỏ của tôi ơi mến thương Dẫu có đi xa vạn nẻo đường Trong hành trang của người xa xứ Vẫn mãi căng đầy nỗi nhớ thương
Nguyễn Đình Nhữ

Uống say mai sớm bạn lên đường Thân lại nương nhờ chốn viễn phương Trăm hận nghìn đau nào sánh nổi Tấm lòng lưu lạc nhớ quê hương
Thanh Nam

Chiến thắng chỉ bừng lên khi chung sức, chung lòng Nhìn lại sau mình những thất bại, thành công Dẫu vất vả gian nan, hãy tiến về phía trước Tạm quên đi cá nhân nào tranh phần thua được Lời nói vô tình làm hổ thẹn lương tâm Bóng đá VN mới bớt phần thăng trầm dâu bể.
Lê Huy Quang

Thức trắng đêm nay nhớ một người Một người tôi nhớ, một người thôi Đêm nay, đêm nữa, đêm mai nữa Tôi nhớ một người không nhớ tôi

Em gần đấy sao vẫn là xa lạ Suốt một đời đã hiểu hết nhau đâu Có năm tháng gần nhau mà lạnh giá Có đêm xa thương nhớ bạc mái đầu.

Mải thức làm thơ mong tặng em Hết trăng khuya khoắt lại chong đèn Nào hay gương mặt thơ im lặng Mờ cả trăng khuya, nhạt cả đèn...!

Ai đi xa một lần rồi mới biết Nỗi nhớ nhà cứ da diết trong tim

Anh nhớ em với nỗi nhớ khôn cùng Đêm trăng sáng nhìn trăng sao khó ngủ Khoảng đêm dài bao la vũ trụ Nỗi nhớ khôn cùng anh biết gửi vào đâu?

Triết lý của cây đâu cần có nhiều lời Khi lá rụng là biết tìm về cội.

Trên đời này niềm vui không có thực Và tình yêu chỉ trong truyện mà thôi.
Lưu Quang Vũ

Đời thiếu mẹ hiền, không phụ nữ Anh hùng thi sĩ hỏi còn đâu?
M.Gooc Ki

Nhớ mãi em ơi một tiếng cười Ấm lòng khi gió lạnh mưa rơi Bớt đi sầu muộn trong thanh vắng Mang lại cho đời phút thảnh thơi
Phạm Tấn

Một ngày ở giữa sơn khê Cỏ xanh mướt cỏ, bốn bề thiên nhiên Cho ta rũ hết ưu phiền Cho ta sống giữa hồn nhiên với mình
Kim Anh

Ai bè bạn của một thời dong duổi Thắp lên dùm ngọn lửa cuối đêm đông.

Đêm bình yên thức với trời sao Tiếng sóng vỗ ầm ào như nhắn nhủ Dẫu chiến tranh đã lùi vào quá khứ Đừng vô tình quên lãng những nỗi đau
Trần Văn Thụ

Anh xưa cũ trong căn phòng xưa cũ Nỗi anh mang thì cũng nỗi con người Những xuân hạ thu đông, mong sao anh có thể Quên nơi đây đã vang tiếng em cười.
Nguyễn Sĩ Đại

Gió triền sông cứ cồn cào thổi mãi Mùa đã tràn về trên bến bãi phù sa
Bích Thuỷ

Có thể ngọt ngào hơn và có thể Sẽ cô đơn phiền muộn gấp hai lần Nhưng giấc mộng tình xuân không thể giữ Tiễn em về phía ấy với trời xanh
Nguyễn Sĩ Đại

Bao nợ nần trả mãi rồi cũng hết Ta nợ tình nhau trả biết đến bao giờ.
Yên Đức

Trời còn có bữa sao quên mọc Anh chẳng đêm nào chẳng nhớ em
Nguyễn Bính

Đất khách năm tàn vẫn gió mưa Ngồi bên ly rượu đón giao thừa Nhìn qua khung cửa mờ hơi nước Lại nhớ mưa phùn đất Bắc xưa
Thanh Nam


Có những điều đơn giản làm sao Không can đảm nên không dám nói Để đến lúc đã xa nhau vời vợi Mới thấy giận, thấy trách lòng riêng
Hoài Thu

Trả cho anh dòng hồi ức tuôn trào Em lạc lối giữa đời thường khát vọng Em và anh - tình yêu vẫn sống Có bao giờ thương nhớ hết trả vay?
Đỗ Minh Loan

Thương cảm cùng ai trong chiều tím Viết hộ cho ai trọn tình thơ Hay tại lòng ta đang độ chín Chạm ánh hoàng hôn cũng thẫn thờ.
Ngô Viết Linh

Thương ai nón thúng quai thao Chòng chành phiên chợ tết Áo tứ thân nào Đủ che lạnh lúc đông sang.
Dương Trọng

Ước gì em đừng nghĩ về anh Thì đêm sẽ không dài đến thế Ngày lại ngày dài như tkhông thể Sao lúc nào em cũng nghĩ về anh.
Trần Bích Thuỷ

Nghĩ về Người lòng con trong sáng hơn.

Nơi sân trường là một góc quê hương.

Thơ tình

Dù có đi 4 phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội

Giá của từng thước đất

Đại tướng của lòng dân.

Suối nguồn yêu thương.

Việt Nam - Đất nước - Con người

Chơi Cờ Vua

Chơi cờ tướng

Dòng 1 chơi 1 người - Dòng 2 chơi 2 người - Dòng 3 chơi cờ thế - Dòng 4 không chơi. Thao tác khi chơi: Nhấn chuột vào quân cờ rồi nhấn chuột vào vị trí mới mà quân cờ cần đến

Chơi cờ vua - thử thách trong ngày

Thích

Game xếp thú Picachu